Lục Thời Dữ cứng đờ trong chốc lát, cuối cùng buông xuôi sự giãy giụa, đ/è đầu tôi lại đáp trả bằng một nụ hôn nồng nhiệt.

Trong lúc thở dốc, tôi đưa tay tháo thắt lưng cho cậu ta, giọng điệu m/ập mờ: “Chồng à, chúng ta kết hôn lâu vậy rồi… cũng nên có con đi.”

Yết hầu Lục Thời Dữ liên tục chuyển động, giọng khàn đặc: “…Được, đều nghe em.”

Dứt lời, cậu ta bế tôi vào phòng ngủ.

Điện thoại lại đúng lúc này reo lên.

Lục Thời Dữ trực tiếp cúp máy.

“Anh không nghe sao…”

Lời chưa dứt đã bị cậu ta nuốt trọn vào trong.

Từ chiều đến đêm khuya, Lục Thời Dữ như một con sói đói vừa mới nếm mùi, không biết mệt mỏi mà đòi hỏi.

Tôi mệt lả đi rồi thiếp ngủ luôn.

Trong lúc mơ màng, tôi nghe thấy Lục Thời Dữ hạ thấp giọng nghe điện thoại.

“Tôi biết rồi.”

“Sẽ không đụng vào cô ấy.”

“Không tin tôi? Không tin thì thôi.”

“Thề thốt cái gì? Tôi vốn chẳng bao giờ tin vào những thứ m/ê t/ín.”

Sau khi cúp máy, Lục Thời Dữ ghé sát tai tôi, khẽ hỏi: “Du Du, sao em lại chỉ thích duy nhất một mình anh ta?”

Thực ra tôi muốn nói với cậu ta rằng, sau này sẽ không thích nữa.

Nhưng tôi mệt quá, lịm đi trong cơn buồn ngủ.

Sau lần đầu, Lục Thời Dữ như con sói đói đã nếm được mùi vị ngọt ngào, ngày nào cũng đắm chìm, chẳng hề biết chán.

Suốt hai tháng trời, cậu ta chẳng màng việc chính, một lòng một dạ dồn hết tâm trí vào tôi.

Còn Mạnh Đình Xuyên, nghe nói đã đi nghỉ mát nước ngoài cùng “ánh trăng sáng”, đã hai tháng không thấy mặt.

Hôm nay, người tôi khó chịu, Lục Thời Dữ đưa tôi đến b/ệnh viện.

Không ngờ, ngay tại cổng b/ệnh viện lại chạm mặt Mạnh Đình Xuyên và Thẩm Nhược Nhược vừa mới về nước.

“Trùng hợp quá,” Thẩm Nhược Nhược chủ động chào hỏi, giọng điệu giả tạo đặc trưng, “Dạo này tôi chán ăn, cứ buồn nôn mãi, không biết có phải do ở nước ngoài chơi quá đà nên có th/ai không. Còn các người, đến b/ệnh viện làm gì?”

Lục Thời Dữ liếc cô ta một cái, giọng lạnh nhạt: “Du Du người không khỏe, tôi đưa cô ấy đến khám.”

Mạnh Đình Xuyên sợ lộ tẩy, suốt một lời không nói, nhưng ánh mắt lại chằm chằm nhìn vào chiếc cổ đầy vết đỏ của tôi, sắc mặt lạnh đến đ/áng s/ợ.

Tôi giả vờ như không nhìn thấy gì, bình thản bước ngang qua mặt cả hai.

Khoảnh khắc lướt qua nhau, Thẩm Nhược Nhược bỗng “á” lên một tiếng, loạng choạng ngã nhào xuống bể nước bên cạnh.

Mạnh Đình Xuyên biến sắc, lập tức nhảy xuống bể nước vớt cô ta lên.

Thẩm Nhược Nhược ướt sũng người, khóc nức nở không ra hơi: “Đình Xuyên, là vợ anh đẩy tôi xuống! Tôi rõ ràng không đắc tội với cô ta, sao cô ta cứ liên tục khiêu khích tôi?”

Mạnh Đình Xuyên sầm mặt, quát m/ắng tôi: “Trì Du Nhiên, xin lỗi Nhược Nhược đi!”

Tôi chỉ thấy buồn cười.

Anh ta luôn như vậy, chẳng hỏi nguyên cớ đã trực tiếp kết tội tôi.

“Nhưng việc tôi không làm, sao phải xin lỗi?”

Ánh mắt Mạnh Đình Xuyên âm trầm, giọng lạnh như băng: “Không phải cô làm thì là ai? Nhược Nhược vừa đi ngang qua chỗ cô, chẳng lẽ cô ta tự nhảy xuống? Mắt cô m/ù rồi, tim cũng đen đúa luôn sao!”

Bao nhiêu năm nay, bất kể tôi có dốc hết tâm can với anh ta thế nào, trong lòng anh ta vẫn luôn đặt Thẩm Nhược Nhược lên hàng đầu.

Tôi cười khẩy: “Tuyệt đối không xin lỗi.”

“Không đến lượt cô!”

Mạnh Đình Xuyên đ/á mạnh một cước vào đầu gối tôi, buộc tôi “bịch” một tiếng quỳ sụp xuống đất.

Anh ta ấn đầu tôi xuống, ép tôi dập đầu xin lỗi Thẩm Nhược Nhược.

“Buông cô ấy ra!”

Lục Thời Dữ lao tới, gạt phắt tay Mạnh Đình Xuyên, đáy mắt thoáng vẻ gi/ận dữ: “Đừng động vào cô ấy!”

Mạnh Đình Xuyên nghiến ch/ặt răng hàm, sắc mặt tệ đến cực điểm.

Đang giằng co, tôi bỗng thấy choáng váng, như thể bị rút cạn mọi sức lực, thẳng người ngã ngửa ra sau.

Trước khi chạm đất, hai tiếng kinh hô đồng loạt vang lên.

“Du Du!”

Lục Thời Dữ nhanh chóng đỡ lấy thân thể mềm nhũn của tôi,

Mạnh Đình Xuyên gi/ật phắt tôi từ trong lòng cậu ta.

“Du Du, em bị sao vậy?”

“Du Du, mau tỉnh lại!”

“Xin lỗi Du Du, anh không nên hung hăng với em như vậy, em mau tỉnh lại…”

Mạnh Đình Xuyên bế tôi, lòng nóng như lửa đ/ốt lao thẳng vào phòng cấp c/ứu.

Trước cửa phòng cấp c/ứu, Mạnh Đình Xuyên lạnh lùng nhìn chằm chằm Lục Thời Dữ, giọng băng giá: “Lục Thời Dữ, giải thích cho tôi xem, những vết đỏ trên cổ Du Du là thế nào?”

Lục Thời Dữ cười khẩy: “Giờ phút này, lẽ nào anh không nên quan tâm đến sức khỏe cô ấy trước sao?”

Đúng lúc này, cửa phòng cấp c/ứu bật mở.

Bác sĩ kéo khẩu trang xuống bước ra: “Không có chuyện gì lớn, b/ệnh nhân chỉ là mang th/ai, cảm xúc kích động quá mức nên mới ngất xỉu, lát nữa sẽ tỉnh.”

“Cô nói gì…”

Mạnh Đình Xuyên như bị sét đá/nh ngang tai, mặt đầy kinh ngạc.

Lục Thời Dữ nghe vậy cũng ngẩn người một lát, trên mặt thoáng hiện vẻ vui mừng.

Mạnh Đình Xuyên nhìn cậu ta đầy khó tin, giọng run run: “Đứa bé này… là của cậu?”

Lục Thời Dữ thẳng thắn thừa nhận: “Phải.”

“Đồ khốn nạn!” Mạnh Đình Xuyên đỏ ngầu mắt, vung nắm đ/ấm nện thẳng vào Lục Thời Dữ,

“Ban đầu cậu nói với tôi thế nào? Cậu bảo sẽ không đụng vào cô ấy, cậu bảo không hứng thú với chuyện nam nữ, mẹ nó cậu dám lừa tôi!”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Ba chiếc đũa

Chương 16
Người hàng xóm mới chuyển đến hỏi mượn tôi ba chiếc đũa. Vì phép lịch sự, tôi đưa luôn cho anh ta hai đôi. Nhận đũa xong, anh ta bỗng cười một nụ cười đầy ẩn ý. Rồi quay người bỏ đi luôn. Buổi tối. Tôi kể chuyện này với chồng. Tiện thể than phiền rằng hàng xóm mới chẳng có chút phép tắc nào, đến một câu cảm ơn cũng không nói. Chồng tôi im lặng một lúc, rồi đột nhiên cau mày: "Em chắc là anh ta chỉ mượn đúng ba chiếc?" Biểu cảm của anh ấy nghiêm túc đến mức khiến tôi sống lưng phát lạnh. Tôi gật đầu: "Đúng vậy mà, chỉ ba chiếc thôi. Anh không thấy kỳ lạ à?" Tôi vừa dứt lời. Chồng đặt đôi đũa trong tay xuống, giọng gấp gáp: "Mau thu dọn đồ đạc ngay." "Chúng ta chuyển nhà."
164
3 Câu cá Chương 7
6 Chuộc tội Chương 12
7 Lên nhầm xe. Chương 10
10 Nghiễn Chinh Chương 15

Mới cập nhật

Xem thêm

Sau Khi Bị Chồng Alpha Cặn Bã Đem Tặng Cho Người Khác

Chương 15
Người chồng Alpha chán ghét tôi. Trong kỳ phát tình, anh ta xem tôi như một món quà để lấy lòng đối tác làm ăn. Không chịu nổi sự sỉ nhục ấy, tôi đã gieo mình từ tầng cao nhất xuống. Khi mở mắt ra lần nữa, tôi phát hiện mình đã quay trở lại căn phòng khách sạn trước lúc chết. "Đừng giãy giụa nữa. Ngụy Tề Thanh đã nói rồi, cho dù tôi làm cậu mang thai, hắn cũng chẳng để tâm đâu." Tôi dùng hết sức chặn cửa phòng tắm, nghiến răng bấm gọi cho Lương Cánh Nghiêm. Đầu dây bên kia vang lên giọng nói lạnh nhạt: "Thẩm Hoài?" Tôi nuốt xuống tiếng thở dốc, khẽ khẩn cầu: "Chú nhỏ... cứu cháu với."
30