Đến cuối cùng vẫn chẳng phải là..."

Tôi vẫn luôn không xuất hiện, chỉ có Tiểu Lưu thỉnh thoảng gửi tin nhắn quan tâm.

Cho đến ba tháng sau, đội cảnh sát điều tra kinh tế đẩy cửa bước vào văn phòng luật Lương Thành.

Cô nhân viên lễ tân sợ đến mức suýt ngã quỵ.

Tất cả mọi người đều bỏ dở công việc, vây kín mít, Hứa Miên đứng ở giữa, mặt c/ắt không còn giọt m/áu.

Phó Tư Vũ nghe tin vội vã chạy đến, vỗ vai cô ta rồi mới nhìn sang phía cảnh sát, nhíu mày hỏi:

"Văn phòng Lương Thành chúng tôi luôn tuân thủ pháp luật, nếu thực sự có vấn đề, chúng tôi nhất định sẽ tích cực phối hợp điều tra. Nhưng... là ai đã tố cáo chúng tôi?"

Tôi từ trong đám đông chậm rãi ngẩng đầu:

"Là tôi."

Tất cả mọi người theo bản năng lùi lại một bước.

Tôi và Phó Tư Vũ cách nhau vài mét, nhìn nhau từ xa.

Tôi khẽ mỉm cười với anh ta:

"Tôi đã nói rồi, mệt rồi, không muốn chơi trò này với anh nữa."

"Vậy thì tiếp theo, trò chơi này phải để tôi quyết định."

Sau khi cảnh sát kinh tế rời đi, Lương Thành rơi vào một khoảng lặng ch*t chóc.

Tin tức Phó Tư Vũ bị đưa đi điều tra nhanh chóng lan truyền khắp giới luật sư Kinh Thị.

Các đối tác thay phiên nhau gọi cho tôi hơn chục cuộc điện thoại, tôi không nghe máy cuộc nào.

Tiểu Lưu nhắn tin nói rằng, sau khi Phó Tư Vũ bị đưa đi, Hứa Miên đã đổ gục ngay tại phòng họp, khóc đến trôi cả lớp trang điểm, cuối cùng phải nhờ hai đồng nghiệp dìu về nhà.

Tôi ngồi trên ghế sofa trong căn hộ, tay cầm chén trà nóng, nhìn bầu trời ngoài cửa sổ tối dần.

Con đường này tôi đã đi rất lâu.

Ngay cả khi tôi và Phó Tư Vũ đã nảy sinh mâu thuẫn nghiêm trọng, nhưng dù sao cũng là người yêu bao nhiêu năm, là bạn đồng hành cùng chiến tuyến, không ai hiểu Phó Tư Vũ bằng tôi.

Cũng không ai hiểu Thẩm Nhiên bằng chính tôi.

Lần đầu tiên phát hiện ra hai người họ có chuyện, tôi đã ngồi lặng trên ghế sofa suốt đêm, mở mắt cho đến tận bình minh.

Những mảnh ký ức vụn vỡ cứ không ngừng tua đi tua lại trong đầu, cuối cùng tôi chỉ biết che mặt khóc một trận thỏa thuê, rồi lau khô nước mắt, lập ra kế hoạch phản kích.

Tôi chưa bao giờ là đóa hoa kiều diễm trong nhà kính, tôi là cỏ dại vươn mình, là đóa hồng gai, những gì không gi*t ch*t được tôi chỉ khiến tôi trở nên mạnh mẽ hơn.

Khóc lóc ỉ ôi, gào thét đi/ên cuồ/ng đều vô ích, tôi phải để những kẻ phản bội nếm trái đắng.

Tôi không phải là chưa từng cho họ cơ hội.

Năm phiên tòa ly hôn, mỗi lần nộp tài liệu bổ sung, tôi đều đang đợi Phó Tư Vũ quay đầu. Nhưng anh ta chưa từng một lần làm vậy.

Thậm chí sau lần thứ tư tôi nộp tài liệu, anh ta còn để Hứa Miên đá/nh cắp thêm bằng chứng từ máy tính của tôi để dàn dựng vụ án Thiên Ý hòng h/ãm h/ại tôi.

Anh ta tưởng rằng tôi sẽ vì thế mà đường cùng, sẽ quay lại c/ầu x/in anh ta, sẽ dựa dẫm vào anh ta. Anh ta tưởng rằng làm vậy có thể bẻ g/ãy xươ/ng sống của tôi, tiếc là trong cuộc đời tôi, chưa bao giờ có hai chữ "cúi đầu".

Tôi kiên nhẫn chờ đợi, đợi anh ta lộ rõ nanh vuốt, đợi anh ta lật hết quân bài, đợi anh ta ép tôi vào đường cùng trên tòa án và nơi công sở.

Rồi lúc đó tôi mới rút ki/ếm.

Vì chỉ có như vậy, anh ta mới thua một cách tâm phục khẩu phục, mới không còn bất kỳ khả năng lật ngược thế cờ nào.

Chuyện của Phó Tư Vũ lan truyền trong giới rất nhanh.

Một tuần sau, cảnh sát công bố kết quả điều tra sơ bộ.

Phó Tư Vũ bị cáo buộc thông đồng với bên thứ ba làm rò rỉ bí mật thương mại, lập sổ sách giả, chèn ép đối tác, hàng loạt hành vi vi phạm đều rõ ràng, chứng cứ x/ác thực.

Giấy phép hành nghề luật sư của anh ta bị tạm giữ, tư cách đối tác tại Lương Thành bị hủy bỏ, đồng thời phải đối mặt với khoản bồi thường dân sự khổng lồ.

Tin tức vừa đưa ra, cả giới luật sư Kinh Thị chấn động.

Những kẻ từng nịnh bợ Phó Tư Vũ chỉ sau một đêm đã thay đổi thái độ, thi nhau bóc phốt anh ta.

Người ta nói anh ta vốn dĩ đã bất chấp th/ủ đo/ạn, nói anh ta chèn ép người mới, nói anh ta đố kỵ vì vợ giỏi hơn mình.

Kết cục của Hứa Miên cũng chẳng khá khẩm hơn.

Cô ta bị hiệp hội luật sư triệu tập, tuy thoát nạn vì bằng chứng chưa đủ để truy c/ứu trách nhiệm hình sự, nhưng trong ngành đã không còn ai dám dùng cô ta nữa.

Cô ta mất việc, cổ phần đối tác đứng tên cô ta bị cưỡ/ng ch/ế sang nhượng, ngay cả căn hộ vừa trả xong tiền đặt cọc cũng bị ngân hàng thu hồi vì không còn khả năng trả góp.

Tiểu Lưu gọi điện bảo tôi, Hứa Miên đã chuyển đến căn phòng ngăn vách trong khu nhà ổ chuột, ban ngày làm nhân viên b/án hàng trong trung tâm thương mại, tối về lại khóc.

Cô ta đã gọi cho rất nhiều người để nhờ giới thiệu việc làm, nhưng không một ai muốn giúp.

"Chị Thẩm Nhiên, chị đối xử với cô ấy tốt như vậy, cô ấy đúng là đáng đời."

Tôi im lặng một hồi, chỉ nói một câu: "Biết rồi."

Ngày hôm sau, tôi nhận được tin từ Anh.

Vụ sáp nhập xuyên quốc gia của gia tộc Kiedon cần một cố vấn trưởng am hiểu luật pháp Trung Quốc, giá trị hợp đồng quy đổi gần hai tỷ nhân dân tệ, liên quan đến luật pháp của ba quốc gia.

Đây là khách hàng cũ của tôi giới thiệu, đối phương sau khi xem hồ sơ của tôi thì rất hài lòng, hy vọng tôi sớm bay đến London để phỏng vấn.

Tôi gần như không do dự, đặt vé máy bay ngay trong ngày.

Trước khi đi, tôi ủy thác Lương Thành lại cho lão Chu, chính thức nói lời tạm biệt với nơi tôi đã cống hiến mười năm.

Lão Chu thở dài qua điện thoại: "Tiểu Nhiên, em thực sự muốn đi sao?"

Tôi mỉm cười đáp:

"Đi ra ngoài xem thử. Biết đâu phong cảnh bên ngoài lại đẹp hơn."

Khoảnh khắc máy bay cất cánh, tôi tựa vào cửa sổ máy bay, nhìn ánh đèn Kinh Thị ngày càng xa dần, từ nay về sau, tôi sẽ không vì bất kỳ ai mà dừng lại nữa.

Mùa đông ở London lạnh hơn Kinh Thị, nhưng cái lạnh rất sạch sẽ.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Ba chiếc đũa

Chương 16
Người hàng xóm mới chuyển đến hỏi mượn tôi ba chiếc đũa. Vì phép lịch sự, tôi đưa luôn cho anh ta hai đôi. Nhận đũa xong, anh ta bỗng cười một nụ cười đầy ẩn ý. Rồi quay người bỏ đi luôn. Buổi tối. Tôi kể chuyện này với chồng. Tiện thể than phiền rằng hàng xóm mới chẳng có chút phép tắc nào, đến một câu cảm ơn cũng không nói. Chồng tôi im lặng một lúc, rồi đột nhiên cau mày: "Em chắc là anh ta chỉ mượn đúng ba chiếc?" Biểu cảm của anh ấy nghiêm túc đến mức khiến tôi sống lưng phát lạnh. Tôi gật đầu: "Đúng vậy mà, chỉ ba chiếc thôi. Anh không thấy kỳ lạ à?" Tôi vừa dứt lời. Chồng đặt đôi đũa trong tay xuống, giọng gấp gáp: "Mau thu dọn đồ đạc ngay." "Chúng ta chuyển nhà."
164
2 Câu cá Chương 7
5 Lên nhầm xe. Chương 10
6 Nghiễn Chinh Chương 15
7 Chuộc tội Chương 12

Mới cập nhật

Xem thêm