Những lời ch/ửi rủa ngập trời nhấn chìm tôi, bài đăng thanh minh của tôi bặt vô âm tín.
Thái Nghệ Nhiên vẫn còn giả bộ quan tâm, nhắn tin riêng an ủi tôi.
“Hiểu Nam, tớ không cố ý nhắm vào cậu đâu.”
“Nếu biết thành tích của cậu sẽ bị hủy, tớ tuyệt đối sẽ không tố cáo cậu.”
Tôi tức đi/ên lên, không kìm được mà buông lời thô tục.
Cô ta lại đem đoạn ghi lại cuộc trò chuyện của chúng tôi phát tán khắp nơi, buộc tội tôi ch/ửi bới.
Nhưng kiếp này, những ồn ào của kiếp trước đều đã lùi xa tôi.
Thế nhưng, tôi không ngờ lại đụng mặt Thái Nghệ Nhiên trên đường về nhà.
Vừa nhìn thấy tôi, đôi mắt cô ta sáng rực lên.
“Hiểu Nam, giáo viên chủ nhiệm bảo cậu không khỏe, tớ đến thăm cậu đây.”
“Đã ốm sao không ở nhà nghỉ ngơi cho đàng hoàng, lỡ thi đại học trượt thì sao?”
Nghe những lời thì thầm của Thái Nghệ Nhiên, tôi khẽ cười lạnh.
Thứ cô ta lo lắng nhất, quả nhiên là trạng thái thi đại học của tôi.
Tôi lạnh lùng nhìn cô ta, cho cô ta một lời trấn an.
“Cảm ơn cậu đã quan tâm, tôi ổn hơn nhiều rồi.”
Thái Nghệ Nhiên lập tức nở nụ cười, đôi mắt sáng rực nhìn tôi.
“Thật sao? Vậy thì tốt quá!”
“Chỉ cần không ảnh hưởng đến kết quả thi đại học của cậu là được.”
Cô ta ân cần đưa cho tôi th/uốc cảm, không ngừng dặn dò tôi giữ gìn sức khỏe.
Đợi Thái Nghệ Nhiên đi xa, tôi lặng lẽ bám theo sau lưng cô ta.
Quả nhiên, khi đi đến một con đường vắng, Thái Nghệ Nhiên bắt đầu lẩm bẩm một mình.
“Hệ thống, chức năng đồng bộ bài thi mà ta dùng điểm đổi đã thành công chưa?”
“Đến lúc thi đại học, nhất định phải kích hoạt cho ta đấy.”
“Ta thỏa chí ngẩng cao đầu hay không đều trông cậy vào ngươi, ngươi đừng có làm ta thất vọng đấy.”
Tôi không nghe thấy tiếng hệ thống, nhưng nhìn vẻ mặt hớn hở của Thái Nghệ Nhiên là biết hệ thống đã chấp nhận yêu cầu của cô ta.
“Ta đã ngứa mắt với cái vẻ bề trên của Tôn Hiểu Nam, lần này nhất định phải cho nó một bài học!”
“Ta nhất định phải dẫm Tôn Hiểu Nam xuống bùn đen, khiến nó vĩnh viễn không thể ngóc đầu dậy!”
Nghe những lời đ/ộc á/c của Thái Nghệ Nhiên, trong lòng tôi chỉ còn lại sự hoang vắng.
Chúng tôi đã là bạn học từ tiểu học, khi ấy chính cô ta chủ động làm quen và kết bạn với tôi.
Chín năm trôi qua, hóa ra cô ta vẫn luôn ôm h/ận tôi.
Bóng lưng Thái Nghệ Nhiên dần khuất xa, tôi cũng quay người rời đi.
Đã Thái Nghệ Nhiên không định buông tha cho tôi, tôi cũng sẽ tặng cô ta một món quà lớn.
Chương 3
Sáng ngày thi đại học, tôi nhận được tin nhắn động viên của Thái Nghệ Nhiên.
“Hiểu Nam, cố lên nhé thi đại học, chúc cậu làm được hết, đoán đâu trúng đó, rinh thủ khoa toàn tỉnh về!”
“Cậu tuyệt đối không được căng thẳng, chỉ cần bình tĩnh làm hết tất cả các câu là được.”
Nội dung tin nhắn giống hệt kiếp trước, nhưng kiếp này tôi mới nhận ra, từng chữ từng câu của cô ta đều đang nhắc nhở tôi phải làm hết bài.
Kiếp trước, tôi ngỡ đó là lời động viên giữa những người bạn thân, nên cũng nhắn lại bốn chữ "Cố lên thi đại học".
Lần này, tôi coi như không thấy, tắt máy và đi thẳng đến phòng thi.
Khi nhìn thấy Thái Nghệ Nhiên tại cùng một điểm thi, cảm xúc của tôi chẳng gợn chút sóng.
Thái Nghệ Nhiên lại giả vờ ngạc nhiên, vội vàng chạy đến bên tôi.
Giọng cô ta đầy vẻ hớn hở, nhiệt tình chào hỏi tôi.
“Hiểu Nam, chúng ta lại thi cùng một trường, đúng là duyên phận của chúng ta rồi.”
Cô ta bất chấp ý muốn của tôi, gi/ật lấy giấy báo thi của tôi.
Tiếng kinh hô của cô ta thu hút sự chú ý của các bạn học.
“Trời ơi, chúng ta lại ngồi trước sau kìa!”
Nghe vậy, các bạn học lên tiếng trêu đùa.
“Nghệ Nhiên, cậu không được chép đáp án của học bá Tôn đâu đấy.”
Thái Nghệ Nhiên lườm cậu ta một cái, giọng nũng nịu đáp lời.
“Tớ ngồi phía trước Hiểu Nam, sao có thể chép bài được chứ?”
“Cậu phải nói, Hiểu Nam đừng chép đáp án của tớ mới đúng.”
Các bạn học nghe vậy, bật cười lớn.
Biểu cảm của tôi vẫn không đổi, lặng lẽ gi/ật lại giấy báo thi từ tay Thái Nghệ Nhiên.
Họ đều biết tôi mới là người học giỏi, nhưng khi Thái Nghệ Nhiên tố cáo tôi chép bài, họ lại lần lượt quay lưng, không một ai đứng ra bênh vực tôi.
Thậm chí còn lên mạng hùa theo Thái Nghệ Nhiên, bôi nhọ nhân phẩm của tôi.
Bố mẹ nhìn thấy những bình luận của bạn học, lén lau nước mắt.
Họ không muốn tôi nghe thấy, bụm miệng nén lại không dám phát ra tiếng.
Nhưng trong đêm tĩnh mịch, dù chỉ một âm thanh nhỏ cũng bị khuếch đại vô hạn.
Tôi nghe rõ mồn một tiếng khóc kìm nén của bố mẹ.
Mang theo nỗi uất h/ận chất chồng, tôi bước vào phòng thi.
Không biết từ lúc nào, Thái Nghệ Nhiên vốn bị tôi bỏ lại phía sau lại đuổi kịp tôi.
Cô ta thở hồng hộc, vẫn không quên dặn dò tôi lần nữa.
“Hiểu Nam, cậu nhất định phải thi thật tốt!”
“Chúng tớ đều trông cậy vào cậu...”
Tôi nghiêng đầu nhìn cô ta, giọng đầy nghi hoặc.
“Chúng tớ?”
Nghe câu hỏi ngược của tôi, Thái Nghệ Nhiên lúc này mới nhận ra mình lỡ lời.
Trong đáy mắt cô ta thoáng qua vẻ hoảng lo/ạn, vội vàng bị che đậy.
Cô ta méo miệng cười gượng, tùy tiện giải thích một câu.
“Ý tớ là, trường chúng ta đều trông cậy vào cậu.”
“Đợi cậu trở thành thủ khoa toàn tỉnh, cả trường đều được thơm lây.”
Nhìn Thái Nghệ Nhiên thật sâu, tôi không tiếp tục chất vấn.
Thấy vậy, Thái Nghệ Nhiên lập tức thở phào nhẹ nhõm.
Sau khi đề thi đại học được phát xuống, tôi chỉ viết tên và số báo danh của mình, rồi không động bút nữa.
Tờ đề trước mặt giống hệt kiếp trước, nhưng kiếp này tôi tuyệt đối sẽ không lặp lại vết xe đổ.
Sau khi môn thi cuối cùng kết thúc, Thái Nghệ Nhiên ngồi phía trước thở phào.
Cô ta tưởng mọi chuyện vẫn sẽ diễn ra theo ý muốn như kiếp trước, nhưng nào ngờ tôi đã sớm giăng bẫy đợi sẵn cô ta.