Thỉnh thoảng ông ta còn mang cho tôi kẹo que, kem và mấy món vặt khác.
Nhưng tôi không dám nhận.
Ông ta cũng không gi/ận, lần nào cũng cười cười xoa đầu tôi.
“Cô bé, không thích mấy thứ này à, vậy lần sau chú mang món ngon khác cho cháu nhé?”
Tôi nép sau lưng thím, không dám lên tiếng.
Thái độ của chú Vương với tôi dường như đã thay đổi.
Dù ông vẫn thỉnh thoảng buông lời khó nghe, nhưng không bắt tôi đứng phơi nắng nữa.
Cũng không cấm tôi ăn cơm.
Thậm chí còn dặn thím làm thêm đồ ngon cho tôi.
Ông nói: “Con sao chổi nhỏ này g/ầy quá, phải nuôi cho b/éo lên, b/éo lên mới dễ nhìn.”
Thím nghe lời ông, gắp cho tôi rất nhiều th!t vào bát.
Nhưng mắt thím lại đỏ hoe.
Đợi tối đến khi chú Vương đi đá/nh mạt chược, thím kéo tôi vào phòng.
“Thanh Du, thằng cha họ Lý hay đến nhà mình ấy là kẻ x/ấu, hắn cho cháu kẹo, cháu tuyệt đối đừng nhận, nghe rõ chưa?”
Chú ấy là kẻ x/ấu?
Tôi không hỏi thêm, nhìn thẳng vào mắt thím, gật đầu thật mạnh.
“Cháu biết rồi, thím ơi!”
Thím cười, nhưng ánh mắt vẫn thoáng lo âu.
Bà đưa tay xoa đầu tôi: “Sau này thím ra đồng làm việc, cháu đi theo thím nhé, được không?”
“Vâng vâng! Thím nói sao cháu nghe vậy!”
……
Hôm sau, tôi theo thím ra đồng.
Thím cuốc đất, tôi đi sau rắc phân bón.
Ngày nối ngày, năm nối năm.
Từ lúc mặt trời mọc đến khi trời tối.
Tôi cao lên hẳn, da cũng sạm đi nhiều.
Cây lê trước ngõ, năm nay lại nở đầy hoa trắng nhỏ.
Thím bảo, năm nay cây lê chắc sẽ sai quả hơn năm ngoái.
Đến lúc đó sẽ hái nhiều lê cho cháu ăn hơn.
Bà còn nói, tôi đã đến tuổi đi học tiểu học.
Số lê còn lại thím sẽ mang ra trấn b/án, m/ua quần áo mới và cặp sách mới cho tôi.
Tôi hỏi: “Thím ơi, cháu sắp vào tiểu học rồi, bố mẹ sẽ đến đón cháu về nhà chứ?”
Tay thím đang chải tóc cho tôi khựng lại, ngập ngừng đáp: “…Thanh Du, mẹ cháu… b/ệnh vẫn chưa khỏi hẳn, cháu cứ học ở đây trước nhé, được không?”
“À… vâng.”
Tôi cúi đầu, ch/ôn nỗi buồn vào tận đáy lòng.
Tôi trở nên ngoan ngoãn.
Sao bố mẹ vẫn chưa đến đón tôi về?
Giá như em gái không xảy ra chuyện.
Chắc tôi đã được đi học cùng em.
Còn học chung một lớp nữa.
Tôi đến trường tiểu học trong làng nhập học.
Lớp học rất ít bạn.
Thầy giáo bảo, nhiều trẻ trong làng đã lên thành phố học rồi.
Giáo dục trên thành phố tốt hơn một chút.
Tôi ngồi hàng đầu, vất vả nghe thầy dạy chúng tôi nhận mặt chữ.
Thầy nói giọng địa phương rất nặng, tôi nghe không rõ lắm.
Tôi vẫn thường tự nhủ.
Liệu bố mẹ có một ngày nào đó đột ngột xuất hiện ở trường.
Ôm tôi vào lòng, bảo sẽ đưa tôi lên trường trên phố.
Nhưng hy vọng của tôi rốt cuộc vẫn tan vỡ.
Tôi học ở làng đến tận lớp bốn.
Ông chú đầu trọc ấy cứ vài hôm lại chạy sang nhà thím.
Lần nào đến cũng mang ánh mắt chẳng lành.
Tôi vẫn chẳng đợi được bố mẹ.
Các bạn trong lớp lần lượt chuyển lên thành phố học.
Ngay cả thầy giáo cuối cùng cũng lên phố dạy học.
Sau đó, trường đón một thầy giáo nam rất trẻ và điển trai.
Thầy đứng trên bục giảng, dùng phấn viết tên mình lên bảng – Lục Trì.
Ngay trong buổi học đầu tiên, thầy Lục đã chuẩn bị đồ dùng học tập mới cho từng bạn.
Thầy bảo chúng tôi, thầy năm nay 22 tuổi, vừa du học nước ngoài về.
Thầy đến ngôi trường nhỏ này dạy học, vì nơi đây là trường cũ của người mẹ đã khuất của thầy.
Thầy nói, thầy sẽ đưa tất cả chúng tôi ra khỏi vùng núi này.
Thầy còn nói, nếu cuối kỳ chúng tôi thi tốt.
Thầy sẽ tự bỏ tiền đưa chúng tôi lên thành phố chơi.
Lên thành phố, nghĩa là có thể gặp lại bố mẹ!
Tôi bắt đầu chăm chỉ học tập.
Cố gắng tiêu hóa những kiến thức trong sách giáo khoa từng khiến tôi thấy khó hiểu.
Cứ chỗ nào không hiểu là tôi lại chạy đi hỏi thầy Lục.
Tôi cũng luôn là người đến trường sớm nhất và ra về muộn nhất.
Thầy Lục cũng là người rời đi cuối cùng.
Thầy sẽ chở tôi bằng xe máy đến ngã ba gần nhà thím.
Dần dà, những dấu gạch đỏ tươi trên bài kiểm tra của tôi nhiều lên.
Nhưng bạn bè lại ít đi.
Các bạn bảo tôi giả vờ làm học sinh ngoan;
Bảo tôi tích cực thể hiện chỉ để thu hút sự chú ý của thầy Lục.
Họ còn nói—
“Thẩm Thanh Du, mày có biết x/ấu hổ không? Mẹ tao bảo, sớm muộn gì mày cũng phải gả cho thằng Lý đầu trọc đầu làng! Mày bớt mơ mộng đi, đừng có ve vãn thầy Lục nữa!”
“Đúng đấy! Tao cũng nghe bố tao nói, thằng Lý đầu trọc đã nói với chú Vương trên bàn mạt chược, sẽ bỏ ra 5000 tệ m/ua mày! Mày còn mặt mũi nào mà ngày nào cũng dính lấy thầy Lục!”
Những đứa trẻ nông thôn chừng mười tuổi, hiểu biết cũng không ít.
Nhưng tôi không tin những lời chúng nói.
Bố mẹ chỉ gửi tôi ở nhà thím tạm thời.
Đợi tôi học giỏi hơn một chút;
Đợi mẹ khỏi b/ệnh hoàn toàn.
Bố mẹ sẽ đến đón tôi về nhà.
Lão Lý đầu trọc không thể nào m/ua được tôi.
Cây lê trước ngõ đã nở hoa sáu mùa, kết trái sáu bận.
Kể từ khi đến nhà thím.
Tôi chẳng còn được đón một lần sinh nhật nào nữa.
Thím bảo, ngày sinh của tôi chính là ngày giỗ của em.
Vào ngày này, tôi và thím sẽ lén chú Vương, đ/ốt tiền vàng cho em.
Mong rằng dưới suối vàng, em sẽ có tiền m/ua một chiếc bánh kem thật to và đẹp.
Suốt sáu năm qua.