【Đỉnh thật, thiên tài học bá kìa!】
【Thanh Bắc nắm chắc trong tay rồi, không như con nhỏ đạo văn kia, lần này chắc chỉ đủ điểm vào cao đẳng thôi.】
Tôi lướt xuống dưới, tìm đến bài đăng khoe bằng khen giải nhất cuộc thi học sinh giỏi của tôi từ ba tháng trước, những bình luận mới nhất đều là hôm nay, những lời lẽ nhơ nhuốc không thể nhìn nổi:
【Đồ đạo văn mà cũng mặt dày khoe bằng khen, chắc cũng là chép của Tuyết Tuyết nhà chúng ta chứ gì?】
【Kỳ thi đại học lần này hết đường chép rồi nhé, xem thi được 200 hay 300 điểm đây?】
Đầu ngón tay tôi khựng lại, tôi tắt thẳng trang cá nhân, vứt điện thoại sang một bên.
Chẳng bao lâu sau, tôi nghe thấy tiếng Tống Tri Tuyết nghe điện thoại ở phòng khách, cô ta bật loa ngoài, là giọng của giáo viên chủ nhiệm:
“Tri Tuyết à, cô nghe nói về điểm dự đoán của em rồi, giỏi quá!”
“Đợi điểm chính thức công bố, cô sẽ xin cho em học bổng đặc biệt cấp trường, còn viết thư giới thiệu vào Thanh Bắc cho em nữa, em đúng là niềm tự hào của trường chúng ta!”
Tống Tri Tuyết đáp lại đầy nũng nịu, tắt máy xong còn cố tình nâng cao âm lượng gào về phía phòng tôi:
“Bố, mẹ, giáo viên chủ nhiệm nói muốn viết thư giới thiệu vào Thanh Bắc cho con đấy!”
Tiếng cười của bố tôi bên ngoài to đến mức chói cả tai.
Tôi ngồi trước bàn học, mở máy tính tìm đáp án vừa được công bố trên mạng, đối chiếu từng câu một để tự chấm điểm.
Các câu trắc nghiệm đúng hết, câu tự luận tôi tính theo tiêu chuẩn chấm điểm khắt khe nhất, tổng cộng được 712 điểm, cao hơn điểm chuẩn vào Thanh Bắc năm ngoái đúng 28 điểm.
Tôi lấy ra chiếc hộp đựng tài liệu đã khóa suốt nửa năm nay, bên trong xếp ngay ngắn toàn bộ đề thi, phiếu trả lời của hai mươi lần thi thống nhất trong suốt một năm qua, cùng với giấy nháp mà tôi luôn lưu lại sau mỗi kỳ thi.
Tôi chụp ảnh từng tờ một để lưu trữ, lần nào đáp án của tôi và Tống Tri Tuyết cũng trùng khớp 100%, nhưng giấy nháp của tôi thì chi chít các bước tính toán hoàn chỉnh.
Tôi phân loại những bằng chứng này theo ngày tháng, lưu vào một thư mục được mã hóa hai lớp, chỉ cần điểm số công bố, đây chính là bằng chứng thép đóng đinh cô ta.
Ngồi cả buổi chiều đến khô cả cổ, tôi xuống lầu m/ua trà sữa, vừa về đến nơi thì thấy:
Toàn bộ tài liệu ôn tập tôi để trên bàn, những bằng khen treo trên tường đều bị x/é nát vụn.
Tôi gi/ận đến run người.
“Chà, chị về rồi đấy à?”
Tôi ngẩng đầu lên thì thấy Tống Tri Tuyết đang dựa vào khung cửa phòng tôi, miệng nhai kẹo cao su.
Cô ta nhún vai, gương mặt tỏ vẻ ngây thơ:
“Em vào phòng chị tìm chút đồ, thấy mấy thứ giấy lộn này chiếm chỗ quá. Dù sao chị cũng không đậu nổi Thanh Bắc, mấy cái bằng khen với tài liệu rá/ch nát này giữ lại cũng chỉ là rác rưởi, em vứt hộ chị rồi, không cần cảm ơn đâu, chị gái ạ.”
【X/é hay lắm, mấy cái bằng khen rác rưởi đó vốn dĩ nên là của Tuyết Tuyết nhà chúng ta!】
【Nữ phụ còn giấu đề thi làm gì nữa chứ?】
【Giấu cũng vô ích thôi, không đậu là không đậu.】
Ngày công bố điểm, tôi vẫn đang dọn dẹp đống bằng khen vụn trong phòng.
Bố tôi giục tôi mau ra ngoài xem điểm.
Khi tôi bước ra, chiếc máy tính xách tay đang mở sẵn trang tra c/ứu điểm của Sở Giáo dục, Tống Tri Tuyết đang dựa vào ghế sofa gửi tin nhắn thoại cho bạn bè:
“Ôi điểm sắp có rồi, tớ dự đoán 680 điểm chắc chắn không vấn đề gì, lát nữa mời các cậu đi ăn đại tiệc nha.”
Thấy tôi bước ra, cô ta nhướng mày, cố tình nói to:
“Đúng rồi chị, lát nữa điểm em ra rồi, chị có nên xin lỗi em một câu không? Trước kia chị chép đáp án của em nhiều lần như thế.”
Bố tôi nhíu mày lườm tôi:
“Đứng ngây ra đó làm gì?”
“Học tập em gái mày đi, sau này thi vào cao đẳng còn ki/ếm được cái việc làm, đừng có suốt ngày ở nhà ăn không ngồi rồi.”
Tống Tri Tuyết cười đi đến bên máy tính, đắc ý nhập số báo danh của mình vào, khoảnh khắc nhấn phím tra c/ứu, cô ta còn cố tình quay đầu lại ném cho tôi một ánh mắt khiêu khích.
Trong ba giây trang web tải dữ liệu, cả phòng khách im phăng phắc, đến tiếng thở cũng khẽ đi.
Khoảnh khắc điểm số hiện ra, tiếng thét của Tống Tri Tuyết suýt nữa làm sập mái nhà:
“Không thể nào, tuyệt đối không thể nào!”
【Chuyện gì vậy? Hệ thống lỗi à?】
【Không đúng, nữ chính toàn đọc đáp án của nữ phụ mà, sao lại là 321 điểm được?】
Tôi ngước mắt nhìn sang, trên màn hình ghi rõ ràng:
Tổng điểm 321.
Thấp hơn điểm sàn cao đẳng khối Tự nhiên của tỉnh năm nay tận 17 điểm.
“Sao lại thế này, con nhập nhầm số báo danh à?”
Mẹ tôi là người phản ứng đầu tiên, hoảng hốt lao đến bên máy tính.
Tay Tống Tri Tuyết run đến mức không cầm nổi chuột, cô ta nhập đi nhập lại số báo danh hơn chục lần, mã x/ác nhận sai đến bảy tám lượt, mỗi lần nhấn tra c/ứu, kết quả hiện ra vẫn là con số 321 ch*t ti/ệt đó.
Nụ cười trên mặt bố tôi cứng đờ, mặt ông đen như mực, mẹ tôi cuống cuồ/ng gọi điện cho giáo viên chủ nhiệm ngay tại chỗ. Phía bên kia giáo viên cũng ngơ ngác, bảo hệ thống không hề sập, các học sinh khác đều tra được điểm bình thường.
“Tra điểm của mày!”
Bố tôi quay ngoắt sang lườm tôi, gi/ật lấy số báo danh trong tay tôi:
“Tao xem mày thi thố ra cái thứ q/uỷ gì!”
Ông gõ số báo danh của tôi nhanh thoăn thoắt, lúc nhấn tra c/ứu còn lườm tôi đầy á/c ý, như thể đã chuẩn bị sẵn tinh thần để m/ắng tôi vô dụng ngay khi điểm hiện ra.
Khoảnh khắc trang web tải xong, cả phòng khách hoàn toàn tĩnh mịch.
Những dòng chữ đỏ trên màn hình chói mắt:
Tổng điểm 712, Thủ khoa khối Tự nhiên toàn tỉnh.