Mở cửa ra là giáo viên chủ nhiệm, tay xách sữa, trái cây và một hộp bánh kem dâu tây mà tôi thích nhất. Ông đứng ở cửa, vẻ mặt lúng túng, trán đầy mồ hôi: “Tri Ngữ à, thầy trước đây có lỗi với em, chỉ nghe một phía mà oan uổng cho em, em đừng để bụng nhé.”
Ông vào nhà, lấy từ trong túi ra lá thư giới thiệu bị x/é làm đôi đưa cho tôi: “Lá thư giới thiệu vào Thanh Bắc thầy viết cho Tống Tri Tuyết, hôm qua thầy x/é rồi. Nếu em cần, thầy viết cho em ngay bây giờ, trường nào cũng được, thầy đi xin chữ ký hiệu trưởng cho em.”
Bố mẹ tôi đứng bên cạnh, mặt lúc xanh lúc trắng. Trước đây họ còn giục tôi xin lỗi Tống Tri Tuyết, giờ thì đứng đó đến nói cũng chẳng dám.
【Ha ha ha ha mặt giáo viên chủ nhiệm xanh như tàu lá, trước đây còn coi Tống Tri Tuyết như bảo bối cơ mà】
【Trước đây sao không thấy ông ta đối xử tốt với nữ chính như vậy, đúng là kẻ nhìn mặt mà bắt hình dong】
Giáo viên chủ nhiệm vừa ngồi chưa được mười phút, chuông cửa lại vang lên. Mẹ tôi vừa mở cửa ra đã ngẩn người tại chỗ.
Ngoài cửa đứng hai nhóm người, một nhóm cầm biển tuyển sinh của Thanh Hoa, nhóm kia cầm của Bắc Đại. Thấy tôi mở cửa, họ lập tức vây quanh.
“Bạn Tống Tri Ngữ phải không?”
“Tôi là thầy Trương bên tuyển sinh Thanh Hoa, chúng tôi biết bạn thích tin học, chúng tôi có thể cung cấp suất bảo lưu học thẳng lên tiến sĩ, học bổng 50 nghìn tệ mỗi năm, bốn năm là 200 nghìn, ngoài ra còn có 1 triệu tệ học bổng đặc biệt dành cho tân sinh viên. Bạn vừa nhập học đã có thể vào lớp Diêu, ưu tiên vào phòng thí nghiệm cấp quốc gia của người đạt giải Turing.”
“Này, đừng nghe ông ta. Bạn Tri Ngữ, khoa tin học của Bắc Đại chúng tôi cũng không kém. Chúng tôi tặng bạn học bổng tân sinh viên 1,2 triệu tệ, miễn toàn bộ học phí trong suốt quá trình học thẳng lên tiến sĩ, còn cung cấp suất trao đổi nước ngoài toàn phần, tốt nghiệp được giữ lại làm việc tại viện, giải quyết hộ khẩu Bắc Kinh!”
Hai thầy giáo người nói một câu, điều kiện đưa ra cái sau tốt hơn cái trước. Bố mẹ tôi đứng bên cạnh mắt nhìn thẳng, nụ cười trên mặt như sắp tràn ra, vội vàng mời người vào nhà, vừa bưng trà vừa đưa trái cây, khác hẳn với dáng vẻ đuổi tôi ra khỏi cửa lúc trước.
Tống Tri Tuyết ngồi ở góc ghế sofa, mặt trắng bệch như tờ giấy, móng tay bấm vào lòng bàn tay đến mức bật m/áu, ánh mắt nhìn tôi như muốn ăn tươi nuốt sống.
【Trời ơi, đây chính là phong thái của thủ khoa tỉnh sao, sướng quá đi mất】
Tôi vừa nói chuyện với hai thầy được vài câu, bố tôi đã sán lại gần, xoa tay cười nịnh nọt:
“Tri Ngữ à, con giờ thành đạt rồi, trường không phải có 100 nghìn học bổng đặc biệt cấp trường sao?”
“Em gái con lần này thi không tốt, phải ôn thi lại, đang thiếu 100 nghìn học phí, con lấy học bổng đó đóng học phí cho em con đi?”
Mẹ tôi cũng vội vàng phụ họa:
“Đúng đấy, con nói với hai thầy này xem, có thể xin cho em con suất tuyển thẳng nào không, dù là cao đẳng cũng được. Người một nhà cả mà, con không thể nhìn em mình không được đi học chứ?”
Họ nói cứ như thể việc tôi đỗ thủ khoa, giành được học bổng là điều hiển nhiên phải dành cho Tống Tri Tuyết vậy.
Tôi liếc nhìn họ một cái rồi lắc đầu:
“Học bổng tôi để dành đóng học phí, suất tuyển thẳng tôi không có năng lực đó, các người muốn nó đi học thì tự tìm cách đi.”
Nói xong tôi quay sang thầy Trương của Thanh Hoa, mỉm cười:
“Thưa thầy, em chọn khoa tin học Thanh Hoa.”
Thầy Trương lập tức hớn hở, lấy thư mời nhập học đưa vào tay tôi:
“Được, chúng tôi đợi câu này của em. Trong vòng một tuần, thư báo nhập học chính thức sẽ được gửi thẳng đến tận nhà!”
Thầy giáo bên Bắc Đại đầy vẻ tiếc nuối, để lại phương thức liên lạc, nói rằng nếu tôi đổi ý thì cứ gọi, rồi mới lưu luyến bỏ đi.
Thầy Trương dặn dò tôi vài lưu ý khi nhập học rồi cũng đứng dậy cáo từ. Bố mẹ tôi còn muốn chạy theo nói chuyện của Tống Tri Tuyết nhưng bị thầy cười khéo léo từ chối.
Tiễn thầy xong quay lại, tôi thấy ghế sofa trống trơn, Tống Tri Tuyết không thấy đâu. Tim tôi khẽ động, xoay người đi về phía phòng mình. Vừa đến cửa đã nghe tiếng x/é giấy bên trong.
Tôi đẩy cửa ra, đúng lúc thấy Tống Tri Tuyết đang ngồi xổm dưới bàn học, x/é nát đống cuống bằng khen cuộc thi tôi khóa trong ngăn kéo. Thấy tôi vào, cô ta hoảng hốt giấu giấy vụn ra sau lưng, trên mặt vẫn còn nét hung á/c chưa kịp thu lại.
Tôi không nói gì, liếc mắt nhìn chiếc camera mini tôi lắp hôm qua trên bàn học, đèn báo vẫn đang sáng, quay lại rõ mồn một.
Khi cô ta x/é bằng khen của tôi, tôi đã đề phòng cô ta rồi, chiếc camera này chính là dành riêng cho cô ta.
【Ha ha ha ha Tống Tri Tuyết lại tự tìm cái ch*t, nữ chính đã đề phòng nó từ lâu rồi!】
【Lại có bằng chứng mới rồi, lần này là đóng đinh luôn】
Tôi không quan tâm đến cô ta, xoay người đóng cửa đi ra phòng khách, lấy điện thoại ra, đăng đoạn video đã c/ắt ghép gồm camera ở lối vào + đoạn vu khống ngoài phòng thi lên diễn đàn chính thức của trường, kèm theo dòng trạng thái bốn chữ:
Sự thật phơi bày.
Video vừa đăng được nửa tiếng đã bị người ta chuyển lên Weibo, chủ đề #Thủ khoa tỉnh bị em gái đọc suy nghĩ chép đáp án còn vu khống# lập tức leo lên top 1 tìm ki/ếm địa phương, độ nóng vẫn đang tăng lên.
Tôi nhấp vào trang chủ đề, bình luận đứng đầu đã có 100 nghìn lượt thích: