“Suy cho cùng, chuyện này cũng không tách rời khỏi cô.”
Trình Mạt Lỵ đụng xe? Tôi phải trả tiền?
Tôi đâu phải mẹ cô ta.
Tôi hừ lạnh một tiếng:
“Chuyện này không liên quan gì đến tôi, một xu tôi cũng không bồi thường.”
Nói xong, tôi xách túi, xoay người bỏ đi.
Trình Mạt Lỵ hét lên:
“Chặn cô ta lại cho tôi!”
Lời vừa dứt, bảy tám gã đàn ông vạm vỡ đột nhiên tràn vào cửa nhà hàng.
Tôi nhíu mày, lùi lại một bước.
Trình Mạt Lỵ đắc ý cười:
“Khương Niệm, tôi đã đồng ý cho cô đi chưa?”
Tôi vô cảm nhìn cô ta:
“Tôi muốn đi thì đi, không cần cô đồng ý.”
Cô ta cười càng càn rỡ hơn:
“Ngại quá, quán này nhà tôi mở.”
“Hôm nay tôi không đồng ý, cô đừng hòng bước ra khỏi cái cửa này.”
Bùi Nam Hoài quay đầu khuyên tôi:
“Cô Khương, hay là... cứ bồi thường đi.”
“Hai mươi vạn đối với cô chắc cũng không phải là nhiều.”
Hai mươi vạn không nhiều, chỉ bằng một bữa cơm thôi.
Nhưng cũng không phải để chi cho loại người như họ.
“Tiền không phải tôi gây ra, một xu tôi cũng không trả.”
Ánh mắt tôi quét qua đám người vạm vỡ kia, không hề có nửa phần sợ hãi:
“Đại tiểu thư nhà họ Khương, chưa bao giờ chịu khuất phục trước sự đe dọa.”
Tôi vừa dứt lời, Trình Mạt Lỵ lập tức bùng n/ổ một tràng cười nhạo chói tai:
“Đại tiểu thư nhà họ Khương? Ha ha ha ha, diễn kịch nghiện rồi hả?”
“Nếu không phải nể mặt anh Hoài, cô tưởng loại người như cô mà bước chân được vào cửa tiệm này sao?”
Tôi không vào được tiệm này?
Ở kinh thành không biết bao nhiêu cửa hàng lấy việc tôi đến tiêu dùng làm vinh dự.
Quần áo tôi mặc, trang sức tôi đeo, những nơi tôi ghé qua, ngày hôm sau đều trở thành xu hướng của giới thượng lưu.
Nếu không phải nhà họ Bùi chọn nơi này làm địa điểm xem mắt, thì cái nơi không có đẳng cấp này, có mời tôi cũng chẳng thèm đến.
Tôi lười đôi co với họ thêm nữa, ánh mắt đảo một vòng giữa Trình Mạt Lỵ và Bùi Nam Hoài:
“Trình Mạt Lỵ, nếu cô vì chuyện Bùi Nam Hoài xem mắt với tôi mà gây khó dễ cho tôi khắp nơi.”
“Vậy bây giờ tôi có thể nói rõ cho cô biết.”
“Tôi không có lấy một chút hứng thú nào với anh bạn thanh mai trúc mã mà cô nâng niu trong lòng bàn tay cả.”
“Hôm nay đến đây, thuần túy là để hoàn thành nhiệm vụ ông nội giao phó.”
“Chúng ta vốn dĩ là người của hai thế giới, sau này cũng sẽ không có giao thoa, cô cứ yên tâm.”
Tôi vốn dĩ muốn nói cho rõ ràng, nhưng Trình Mạt Lỵ lại là kẻ đầu óc cứng nhắc.
Cô ta càng tức gi/ận hơn:
“Khương Niệm, cô nói lời này là ý gì?”
“Chuyện của tôi và anh Hoài cần cô ban ơn chắc?”
“Anh Hoài mà tôi hằng mong nhớ, trong mắt cô lại rẻ rúng đến thế sao? Cô dựa vào cái gì mà coi thường anh ấy!”
Sắc mặt Bùi Nam Hoài cũng thay đổi:
“Cô Khương, thế nào gọi là không phải người của một thế giới?”
“Nhà họ Bùi chúng tôi ở kinh thành cũng là danh gia vọng tộc có mặt mũi, cái giọng điệu kh/inh khỉnh này của cô là ý gì?”
“Hôm nay tốt nhất cô nên nói cho rõ ràng.”
Cái gì mà có mặt mũi, chẳng qua là tổ tiên có chút vẻ vang, ở kinh thành căn bản không tính là gia tộc lớn gì cả.
Nếu không phải ông nội lên tiếng, nhà họ Bùi có cố gắng thêm một trăm năm nữa cũng không xứng ngồi đối diện xem mắt với tôi.
Tuy trong lòng rất kh/inh thường, nhưng nói thẳng ra mặt quả thật là không lịch sự.
Tôi nén gi/ận, nhếch môi:
“Nếu hai người không còn chuyện gì khác, tôi xin phép đi trước.”
Dù sao cũng là buổi xem mắt do ông nội sắp xếp, tôi không muốn làm mọi chuyện trở nên quá khó coi.
Tôi xoay người mới bước được hai bước.
Đám người vạm vỡ kia lập tức vây lại, trực tiếp giữ ch/ặt lấy cánh tay tôi.
【3】
Trình Mạt Lỵ đắc ý nhướng mày:
“Khương Niệm, tôi đã nói rồi, hai mươi vạn tiền bồi thường.”
“Tiền chưa vào tài khoản, cô không đi đâu được hết.”
Tôi lạnh lùng nhìn cô ta:
“Đây là giam giữ người trái pháp luật, là hành vi phạm tội.”
“Tôi khuyên cô trước khi làm gì, tốt nhất nên cân nhắc hậu quả.”
Trình Mạt Lỵ cười ngặt nghẽo, quay sang Bùi Nam Hoài:
“Anh Hoài, anh nghe thấy chưa? Cô ta bảo em cân nhắc hậu quả kìa, em sợ quá đi mất!”
Cười đủ rồi, cô ta mới quay mặt sang tôi, đầy vẻ châm chọc:
“Khương Niệm, một con nhỏ giả danh tiểu thư đi lừa tiền như cô mà cũng dám phách lối trước mặt tôi?”
“Tôi đây là thay trời hành đạo, tránh cho cô đi hại người đàn ông khác!”
Tôi hoàn toàn mất kiên nhẫn:
“Tôi nhắc lại lần cuối, tôi không phải giả danh tiểu thư gì cả.”
“Những thứ này, đều là đồ thật tôi tự bỏ tiền túi ra m/ua.”
“Tôi là đại tiểu thư nhà họ Khương ở kinh thành, Khương Niệm.”
“Tôi khuyên cô lập tức buông tôi ra, nếu đắc tội với nhà họ Khương, cô sẽ không yên ổn đâu.”
Trình Mạt Lỵ cười càng càn rỡ hơn:
“Đại tiểu thư nhà họ Khương? Ha ha ha ha.”
“Cô nói nhảm cái gì thế?”
Cô ta vỗ mạnh vào cánh tay Bùi Nam Hoài:
“Anh Hoài, anh nghe xem, cô ta đi/ên rồi! Giả danh tiểu thư chưa đủ, giờ còn bắt đầu mạo danh thiên kim hào môn nữa!”
“Khương Niệm, cô có biết nhà họ Khương ở kinh thành nghĩa là gì không?”
“Đó là hào môn đỉnh cấp thực sự, là đỉnh cao quyền lực của kinh thành, chỉ cần dậm chân một cái là cả kinh thành phải rung chuyển đấy!”
“Loại như cô? Mang họ Khương mà tưởng mình là thiên kim thế gia thật à?”
Cô ta khoanh tay, ra vẻ bề trên:
“Nếu cô là thiên kim nhà họ Khương, thì tôi là Tổng thống Mỹ!”
“Loại giả danh tiểu thư như cô, đúng là không thấy qu/an t/ài không đổ lệ mà!”
Tôi nhìn Bùi Nam Hoài, ánh mắt lạnh băng.