Nhưng giờ đây nhìn dáng vẻ già nua của họ, tôi lại chẳng thể mở lời. Đám cưới diễn ra suôn sẻ. Thầy Trương và thầy Bùi đã làm chủ hôn cho chúng tôi. Sau khi tiễn khách, tôi nhìn thấy Giang Vãn Chu ở cửa khách sạn. Tôi khoác tay Thư Hòa cùng bước tới.
"Chúc mừng." Cô ta nói lời chúc.
"Cảm ơn, nghe thầy Bùi nói, cô cũng kết hôn rồi."
Ánh mắt cô ta tối sầm lại.
"Ly hôn rồi, Thẩm Dật sống ở nước ngoài không tốt lắm, đã gửi con về. Giờ tôi đang nuôi con một mình."
Mặc dù không thể theo đuổi sự nghiệp học thuật, nhưng dựa vào kinh nghiệm ở nước ngoài, cô ta vẫn tìm được một công việc khá ổn. Triệu Thư Hòa buông tay tôi ra, bảo tôi đi tiễn những vị khách còn lại, còn cô ấy thì trò chuyện với Giang Vãn Chu.
Đến tối, tôi và Thư Hòa ngồi trên giường đếm tiền mừng. Cô ấy đột nhiên hỏi tôi:
"Nếu như em không cưới anh, anh định sẽ làm thế nào?"
Trong đầu tôi thoáng qua vài cái tên.
"Có lẽ sẽ giống như giáo sư Chu và những người khác, dốc hết tâm sức vào nghiên c/ứu khoa học, tỏa sáng và cống hiến."
Thư Hòa bật cười khúc khích.
"Anh á, vốn dĩ không phải kiểu người có thể tĩnh tâm như mấy vị đại lão đó đâu!"
"Ồ, vậy anh là kiểu người thế nào?"
Cô ấy suy nghĩ hồi lâu cũng không nói ra được. Tôi cất tiền mừng, mỉm cười nhìn cô ấy.
"Đừng nghĩ nữa, tuổi cũng không còn trẻ, chúng ta sinh thêm đứa nữa đi!"
Hoàn.