“Tiểu Mãn, sao cậu có thể đ/ộc á/c như vậy, vào lúc này rồi mà còn hắt nước bẩn lên người tớ!”

Cô ta bắt đầu phát huy kỹ năng “ngọc nữ”, cố gắng kéo chủ đề quay trở lại phía tôi.

Mẹ Triệu Cường cũng b/án tín b/án nghi hỏi: “Tô Tiểu Mãn, tấm ảnh này rốt cuộc cậu lấy ở đâu ra? Có phải cậu thấy mọi người nhắm vào mình nên cố tình làm giả không?”

Làm giả ư?

Tôi cười lạnh một tiếng.

Tôi mở một tệp tin khác trên màn hình, đó là một đoạn ghi âm.

Hôm hướng dẫn điền nguyện vọng tại trường, tôi đã bật sẵn máy ghi âm từ trước.

“Cháu có làm giả hay không, mọi người nghe đoạn ghi âm này là biết ngay.”

Tôi kéo tệp âm thanh vào nhóm chat.

Vòng tròn tải dữ liệu xoay mất hai giây.

Giọng nói sắc nhọn và đắc ý của Lâm Chi vang lên trong nhóm.

“Cường ca, nguyện vọng một cậu điền ở đâu thế?”

“Phục Đán, Giao Thông! Nghe lời cậu, cứ mạnh dạn mà chiến!”

Tiếp theo đó là giọng Lâm Chi hạ thấp, thì thầm với Vương Lệ, một cô bạn khác ngồi cạnh.

Mặc dù tiếng rất nhỏ, nhưng vì lúc đó tôi đứng gần nên đã ghi lại rất rõ ràng.

“Lệ Lệ, cậu đừng nghe thầy Lưu, điểm của cậu chỉ vừa đủ nguyện vọng một, đừng có đi/ên mà đ/âm đầu vào 985.”

Giọng Vương Lệ đầy nghi hoặc: “Á? Chẳng phải cậu nói cậu của cậu...”

Lâm Chi cười khẩy: “Cậu tớ nói thì nói vậy, nhưng hạn ngạch có hạn thôi. Lũ ng/u đó cứ đ/âm đầu vào 985 hết cả, thì mấy ngành ngon của nguyện vọng một chẳng phải sẽ trống ra sao?”

“Cậu cứ điền trường sư phạm 211 trong tỉnh ấy, dùng bọn chúng làm bia đỡ đạn, chúng ta cứ thế mà nhặt món hời.”

Đoạn ghi âm phát xong.

Trong nhóm chat, ngay cả những lời ch/ửi thề cũng không còn.

Bởi vì tất cả mọi người đều bị sự tính toán trần trụi này làm cho tan nát thế giới quan.

Cô ta không chỉ tự mình đăng ký trường hạng hai để bảo toàn, mà còn lén mách nước cho đứa bạn thân nhất, để mặc tất cả những người còn lại trong lớp đi chịu ch*t.

“Lâm Chi... cậu...” Vương Lệ gửi một biểu tượng cảm xúc r/un r/ẩy vào nhóm.

Rõ ràng, ngay cả Vương Lệ cũng không nhận ra rằng Lâm Chi thực tế còn chẳng dám đăng ký cả 211, ngay cả bạn thân cũng bị cô ta lừa.

“Lâm Chi! Đồ s/úc si/nh!”

Mẹ Triệu Cường hoàn toàn sụp đổ, gửi một đoạn ghi âm gào thét đi/ên cuồ/ng vào nhóm.

“Mày là quân l/ừa đ/ảo! Tao muốn báo cảnh sát bắt mày! Trả lại tương lai cho con trai tao!”

“Mẹ Lâm Chi đâu? Ra đây! Cả nhà mày là lũ l/ừa đ/ảo!”

Tiếng ch/ửi rủa trong nhóm như sóng thần nhấn chìm Lâm Chi.

Những phụ huynh vừa nãy còn chỉ trích tôi, giờ đây h/ận không thể chui qua dây mạng để x/é x/ác Lâm Chi ra.

Tôi tựa lưng vào ghế, thở dài một hơi nhẹ nhõm.

Sảng khoái không?

Vẫn chưa đủ.

Đây mới chỉ là bắt đầu.

Tôi tiếp tục gõ phím, giọng điệu bình thản như đang thuật lại thời tiết hôm nay.

“Ngoài ra, về người cậu của bạn Lâm Chi, tôi đã tiện tay tra c/ứu giúp mọi người.”

“Trên trang web chính thức của Sở Giáo dục tỉnh, không hề có bất kỳ vị lãnh đạo nào từ cấp phó chủ nhiệm trở lên mang họ Trần hoặc họ Lâm.”

“Chỉ là trong danh sách biên chế của phòng hậu cần bảo vệ, tôi có thấy một bác tên là Trần Kiến Quốc, phụ trách công tác an ninh tại phòng trực cổng phía Nam.”

“Không biết có phải là vị cậu “thông thiên triệt địa” mà lớp trưởng Lâm nhắc đến hay không?”

Chương 6

Người trông cổng.

Mấy chữ này như một cái t/át giáng mạnh vào mặt tất cả những phụ huynh từng hùa theo.

Bầu không khí trong nhóm phụ huynh không thể dùng từ “sôi sục” để mô tả nữa, mà phải là “bạo lo/ạn”.

“Người trông cổng?! Lâm Chi, mẹ mày dám lấy một thằng bảo vệ ra để lừa chúng tao sao?!”

Bố Lý Minh trực tiếp nổi đi/ên: “Tao đã biếu nhà mày hai nghìn tệ tiền rư/ợu th/uốc, mày đổi lại cho tao tin nội bộ từ một lão già trông cổng à?!”

“L/ừa đ/ảo! Trả tiền! Đền tương lai cho con gái tao!”

Từng lời tố cáo chấn động hiện lên.

Tôi nhìn màn hình, khóe miệng nở nụ cười lạnh lẽo.

Hóa ra không chỉ là sự hư vinh, mà đằng sau đó còn liên quan đến việc trục lợi.

Kiếp trước, họ đổ hết tội lên đầu tôi, nói tôi là “kẻ xui xẻo”, miệng quạ đen ám quẻ họ.

Kiếp này, không có tôi làm kẻ chịu tội thay, nhà Lâm Chi chỉ có thể tự mình gánh chịu cơn gi/ận dữ ngút trời này.

Lâm Chi hoàn toàn hoảng lo/ạn.

Cô ta gửi liên tiếp mấy đoạn ghi âm, giọng r/un r/ẩy, hoàn toàn không còn vẻ kiêu kỳ thường ngày.

“Không phải! Mọi người nghe cháu giải thích! Cậu cháu thực sự là người của phòng tuyển sinh, chỉ là... chỉ là bình thường bác ấy khiêm tốn thôi!”

“Tấm ảnh đó thực sự là do Tô Tiểu Mãn photoshop, nó giỏi máy tính, nó cố tình hack cháu!”

“Mọi người đừng tin nó, nó chỉ là con nhỏ nghèo rá/ch mồng tơi mở quán cơm, thấy chúng ta tốt đẹp nên gh/en gh/ét thôi!”

Đáng tiếc, không còn ai tin vào trò này của cô ta nữa.

“Nghèo thì sao? Người ta Tô Tiểu Mãn chắc chắn đỗ 985, còn mày? Mày là con l/ừa đ/ảo đăng ký ngành xây dựng trường hạng hai!”

Triệu Cường đi/ên cuồ/ng trút gi/ận trong nhóm, gửi liền hơn chục biểu tượng ngón tay thối.

“Mai tao đến tận cửa nhà mày! Không đền tiền, tao gi*t mày!”

Thầy chủ nhiệm Lưu cuối cùng cũng xuất hiện vào lúc này.

Thầy cố gắng kiểm soát tình hình.

“Các vị phụ huynh, bình tĩnh một chút, bây giờ quan trọng nhất là nhanh chóng xem xét cơ hội xét tuyển bổ sung, đừng công kích cá nhân trong nhóm...”

“Thầy Lưu, thầy còn mặt mũi mà nói sao?!”

Mẹ Triệu Cường lập tức chĩa mũi sú/ng về phía thầy Lưu.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Ba chiếc đũa

Chương 16
Người hàng xóm mới chuyển đến hỏi mượn tôi ba chiếc đũa. Vì phép lịch sự, tôi đưa luôn cho anh ta hai đôi. Nhận đũa xong, anh ta bỗng cười một nụ cười đầy ẩn ý. Rồi quay người bỏ đi luôn. Buổi tối. Tôi kể chuyện này với chồng. Tiện thể than phiền rằng hàng xóm mới chẳng có chút phép tắc nào, đến một câu cảm ơn cũng không nói. Chồng tôi im lặng một lúc, rồi đột nhiên cau mày: "Em chắc là anh ta chỉ mượn đúng ba chiếc?" Biểu cảm của anh ấy nghiêm túc đến mức khiến tôi sống lưng phát lạnh. Tôi gật đầu: "Đúng vậy mà, chỉ ba chiếc thôi. Anh không thấy kỳ lạ à?" Tôi vừa dứt lời. Chồng đặt đôi đũa trong tay xuống, giọng gấp gáp: "Mau thu dọn đồ đạc ngay." "Chúng ta chuyển nhà."
164
2 Câu cá Chương 7
5 Nghiễn Chinh Chương 15
6 Chuộc tội Chương 12
7 Lên nhầm xe. Chương 10

Mới cập nhật

Xem thêm