“À đúng rồi,” mẹ tôi vừa dọn dẹp bát đũa vừa hỏi, “cái con bé lớp trưởng Lâm Chi của con, giờ thế nào rồi?”
Bố tôi lườm bà một cái.
“Nhắc đến nó làm gì, cái loại hại người đó, đáng đời lắm.”
Tôi đặt đũa xuống, dùng khăn giấy lau khóe miệng.
“Nghe nói nhà nó bị dùng để gán n/ợ rồi, đền bù cho những phụ huynh bị lừa. Còn nó thì bị đưa về quê ở với bà ngoại rồi.”
“Ba năm không được thi đại học, sau này chắc cũng chỉ đi làm thuê thôi.”
Giọng tôi bình thản, như thể đang nói về một người qua đường chẳng hề liên quan.
Kẻ á/c đã nhận được sự trừng ph/ạt thích đáng, tôi cũng chẳng cần phải bận tâm đến cô ta nữa.
Tôi đứng dậy, đi đến bên cửa sổ rồi đẩy cửa ra.
Gió đêm mùa hè ùa vào, mang theo chút mát mẻ, thổi tan cái oi bức trong phòng.
“Mẹ, thêm hai cái bàn đi ạ, ngày mai tất cả các món ăn của nhà mình đều giảm giá một nửa.”
(Hoàn toàn văn)