Mấy năm nay qu/an h/ệ với gia đình vô cùng căng thẳng, Tiêu Nghi Cảnh cũng muốn hiếu thuận với mẹ ruột, một căn biệt thự cỏn con hắn vốn chẳng để vào mắt, không chớp mắt mà ký tên cái rụp. Thế nhưng không ngờ rằng, đó không phải là hợp đồng m/ua nhà, mà là đơn thỏa thuận ly hôn giữa hắn và Giang Thanh Lam!

"Mẹ, chuyện này là sao?!"

Đôi mắt Tiêu Nghi Cảnh đỏ ngầu, đột ngột quay đầu nhìn về phía phu nhân Tiêu gia đang mím ch/ặt môi, ngồi im lặng một bên.

"Ly hôn rồi chẳng lẽ không tốt sao?"

Phu nhân Tiêu gia dời ánh mắt, nhìn chằm chằm vào chiếc bình hoa trên tủ, giọng điệu nhàn nhạt.

"Năm đó bắt con cưới Thanh Lam, con ch*t sống không chịu, còn lớn tiếng tuyên bố muốn c/ắt đ/ứt qu/an h/ệ với tất cả mọi người trong nhà họ Tiêu."

"Kết hôn sáu năm, con cũng chưa bao giờ cho Thanh Lam một sắc mặt tốt, để con bé phải chịu bao nhiêu uất ức."

"Giờ đây hai đứa ly hôn, đôi bên đều được tự do, chẳng lẽ con không nên vui mừng sao? Thái độ này là thế nào?"

Trong giọng điệu của Tiêu Nghi Cảnh thậm chí còn mang theo sự c/ầu x/in: "Mẹ!"

"Sao mẹ có thể không hề báo cho con một tiếng mà đã để con và Giang Thanh Lam ly hôn?"

"Hơn nữa, làm sao Giang Thanh Lam có thể đồng ý ly hôn, rõ ràng cô ấy..."

Rõ ràng cô ấy yêu hắn đến thế, vì hắn, mạng sống cũng có thể không cần.

"Thanh Lam biết hết," biểu cảm của phu nhân Tiêu gia rất bình thản, "Mọi chuyện nó đều biết, thậm chí chính nó là người chủ động đề nghị ly hôn, đơn thỏa thuận ly hôn cũng là do nhà họ Giang thuê luật sư soạn thảo."

"Con yên tâm, đơn thỏa thuận ly hôn mẹ đã xem qua giúp con rồi, trước hôn nhân đều đã làm công chứng tài sản, phân chia tài sản không để con chịu thiệt, mẹ chỉ là tặng thêm cho Thanh Lam một khoản bồi thường không nhỏ, nó có thứ mà nó muốn hơn."

Tiêu Nghi Cảnh cuống lên. Điều hắn quan tâm là chút tiền đó sao? Từ nhỏ đến lớn hắn vốn dĩ chưa từng thiếu tiền!

Giang Thanh Lam vậy mà biết chuyện ly hôn, lại còn là người chủ động đề xuất, chuyện này làm sao có thể!

"Giữa chuyện này chắc chắn có hiểu lầm!"

Tiêu Nghi Cảnh như con thú bị vây hãm, đi đi lại lại trong phòng. Hắn không tin Giang Thanh Lam sẽ làm như vậy, điều này tuyệt đối không thể nào!

"Giang Thanh Lam đâu?"

"Con muốn gặp mặt cô ấy, hỏi cho ra nhẽ!"

Phu nhân Tiêu gia nhìn sự nôn nóng của con trai, thở dài một tiếng thật sâu. Đứa con trai bà mang nặng đẻ đ/au, đích thân nuôi lớn, người làm mẹ như bà hiểu Tiêu Nghi Cảnh hơn ai hết. Đây rõ ràng là bộ dạng không thể buông tay, vậy mà tại sao lại hànhz hạz đứa trẻ tốt như Thanh Lam suốt bao nhiêu năm nay?

Phu nhân Tiêu gia nhếch môi, giọng điệu mỉa mai.

"Mẹ cứ tưởng, sau khi ly hôn với Thanh Lam, con và cô tình nhân nhỏ nuôi bên ngoài sẽ rất vui mừng chứ."

"Không còn Thanh Lam nữa, người phụ nữ tâm cơ như Lâm Tang Ninh cuối cùng cũng có thể lên ngôi, con không thấy vui cho cô ta sao?"

Tiêu Nghi Cảnh nôn nóng buột miệng: "Tang Ninh không thích hợp làm vợ con!"

Vừa nói xong, Tiêu Nghi Cảnh cũng sững người. Đúng vậy, cuối cùng hắn cũng nhận ra, hóa ra bản thân vẫn luôn hiểu rõ, Lâm Tang Ninh căn bản không thích hợp làm vợ hắn.

Lâm Tang Ninh không có lễ nghi đối nhân xử thế như Giang Thanh Lam, không có gia thế trấn giữ được cục diện phía sau như Giang Thanh Lam, cũng không có khả năng giúp hắn quán xuyến giao tiếp và những việc vặt vãnh trong cuộc sống. Thậm chí cả việc giáo dục Tiêu Viễn An và Tiêu Minh Nguyệt, Lâm Tang Ninh làm mẹ ruột mà cũng không quản lý tốt.

"Con không chấp nhận cuộc ly hôn m/ập mờ thế này với Giang Thanh Lam."

Tiêu Nghi Cảnh nghiến răng: "Con muốn hỏi thẳng mặt cô ấy, rốt cuộc là cô ấy nghĩ gì."

Phu nhân Tiêu gia định nói gì đó, nhưng nghĩ đến người "anh trai" chưa từng xuất hiện trong thế giới của Tiêu Nghi Cảnh, cuối cùng bà vẫn không nói gì. Huống chi, đó là một viện điều dưỡng tư nhân vô cùng bí mật thuộc tập đoàn Tiêu thị ở nước ngoài. Tiêu Nghi Cảnh dạo này bận rộn trăm công nghìn việc, cũng không thể tìm ra tung tích của Giang Thanh Lam.

"Thế còn Lâm Tang Ninh?"

Phu nhân Tiêu gia lạnh lùng nói: "Con không muốn ly hôn với Thanh Lam, giờ lại chuẩn bị rầm rộ đi tìm cô ấy, Lâm Tang Ninh gây chuyện thì con tính sao?"

"Con sẽ xử lý ổn thỏa."

Tiêu Nghi Cảnh không ngồi yên được nữa, cầm chìa khóa xe chuẩn bị rời đi. Hắn rất yêu Lâm Tang Ninh, nhưng Lâm Tang Ninh cũng không thể chi phối cuộc đời hắn. Tiêu Nghi Cảnh bản thân còn chưa nhận ra, ảnh hưởng từ việc Giang Thanh Lam đột ngột rời đi và việc Lâm Tang Ninh hết lần này đến lần khác gây thất vọng, cộng dồn lại đã khiến vị thế của Lâm Tang Ninh trong lòng hắn không còn quan trọng như trước nữa.

Khi Tiêu Nghi Cảnh trở về căn hộ, thời gian đã rất muộn. Phòng khách chỉ để lại một ngọn đèn nhỏ, hắn đi đứng nhẹ nhàng, sợ ảnh hưởng đến giấc ngủ của bọn trẻ. Khe cửa phòng trẻ em lộ ra một tia sáng, hắn lặng lẽ đi tới, liền nghe thấy có người bên trong đang nói chuyện.

"Người đàn bà x/ấu xa Giang Thanh Lam đó cũng quá đ/ộc á/c rồi, vậy mà lại dừng các giáo viên phụ đạo của em và anh, em biết ngay là bà ta không có ý tốt với anh em mình mà!"

Giọng nói này sắc nhọn chói tai, hoàn toàn trái ngược với giọng điệu luôn ngọt ngào gọi hắn là "bố". Tiêu Viễn An cũng vô cùng bất mãn.

"Bà ta còn giả vờ đối xử tốt với chúng ta, chúng ta không muốn đi học, bà ta đến quỳ trong tuyết c/ầu x/in chúng ta cũng không làm, thế mà gọi là yêu thương sao!"

"Đúng đúng, cái bánh sinh nhật trước đây làm cho bà ta, anh và em còn cố ý bỏ mảnh d/ao gỉ sét vào, không ngờ lại bị bà ta phát hiện."

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Ba chiếc đũa

Chương 16
Người hàng xóm mới chuyển đến hỏi mượn tôi ba chiếc đũa. Vì phép lịch sự, tôi đưa luôn cho anh ta hai đôi. Nhận đũa xong, anh ta bỗng cười một nụ cười đầy ẩn ý. Rồi quay người bỏ đi luôn. Buổi tối. Tôi kể chuyện này với chồng. Tiện thể than phiền rằng hàng xóm mới chẳng có chút phép tắc nào, đến một câu cảm ơn cũng không nói. Chồng tôi im lặng một lúc, rồi đột nhiên cau mày: "Em chắc là anh ta chỉ mượn đúng ba chiếc?" Biểu cảm của anh ấy nghiêm túc đến mức khiến tôi sống lưng phát lạnh. Tôi gật đầu: "Đúng vậy mà, chỉ ba chiếc thôi. Anh không thấy kỳ lạ à?" Tôi vừa dứt lời. Chồng đặt đôi đũa trong tay xuống, giọng gấp gáp: "Mau thu dọn đồ đạc ngay." "Chúng ta chuyển nhà."
164
2 Câu cá Chương 7
5 Nghiễn Chinh Chương 15
6 Chuộc tội Chương 12
7 Lên nhầm xe. Chương 10

Mới cập nhật

Xem thêm