Tôi tên là Đường Đường, từ khi có ký ức, tôi đã nương tựa vào chị gái Hạ Hy Niệm mà sống. Chị ấy là một kẻ tr/ộm, còn tôi là kẻ tr/ộm nhỏ bên cạnh chị. Chúng tôi như lũ chuột nhắt, lén lút trốn chạy ở rìa thành phố, phải tránh né những 'cảnh sát mèo đen' đội mũ kia. Thế nhưng, người mà chị ấy yêu... lại chính là một trong số họ.
...
Trạm rác thành phố Lâm. Mùa đông đã đến, một trận tuyết lớn đổ xuống, rác ở trạm rác chất cao như núi, nhưng lại che giấu một mái nhà nhỏ. Gọi là nhà, nhưng chẳng thể che mưa chắn gió, chỉ có một chiếc chăn đơn đ/ộc nằm trên mặt đất. Gió lạnh luồn vào lớp áo đơn mỏng manh, tôi lạnh đến r/un r/ẩy cả người, tầm mắt cũng dần trở nên nhòe đi.
"Mấy người các cậu đi lục soát phía kia!"
Nghe thấy động tĩnh, tôi gi/ật b/ắn mình, ôm lấy hai đầu gối, cuộn tròn người lại trong góc tối, mơ mộng rằng họ sẽ không nhìn thấy tôi. Nhưng rất nhanh, bóng dáng của họ đã bao trùm lấy tôi, che khuất ánh sáng trước mắt. Người đứng đầu là Kỳ Hoài An, người mà chị gái tôi thầm thương tr/ộm nhớ. Nhưng tôi gh/ét bộ đồng phục màu xanh trên người họ, tôi biết họ sẽ bắt tôi và chị đi.
"Chúng tôi là cảnh sát phân cục Thành Nam, nay thi hành lệnh bắt giữ nghi phạm tr/ộm cắp Hạ Hy Niệm."
Không hiểu sao họ bỗng nhiên im lặng, rồi bắt đầu lục tung căn nhà nhỏ của tôi và chị. Gió lạnh thổi qua, tôi sụt sịt mũi, đầu óc càng thêm choáng váng.
"Báo cáo, chỉ có vài hộp sữa."
Trong phòng im lặng một lúc, rồi một giọng nói dịu dàng vang lên: "Đường Đường, chị gái cháu đâu?"
Nụ cười của Kỳ Hoài An khiến tôi ngẩn người, hàm răng vì lạnh mà va vào nhau lập cập: "Cháu không biết chị ở đâu, cháu đã ba ngày không gặp chị ấy rồi, cháu nhớ chị ấy lắm, chú có thể giúp cháu tìm chị ấy không?"
Đôi mắt Kỳ Hoài An khẽ rung động, đoạn nói: "Chúng tôi cũng đang tìm chị cháu, ở đây không an toàn đâu, cháu theo chúng tôi về trước đi."
Tôi được Kỳ Hoài An ôm vào lòng, hơi ấm ấy khiến tôi nhớ đến chị. Từ nhỏ tôi đã theo chị, chị không cho tôi học làm tr/ộm, nhưng tôi vẫn lén đi theo. Rất nhiều lần chính tôi là người đá/nh lạc hướng giúp chị thoát thân. Chị không hề hay biết, còn muốn dành dụm tiền cho tôi đi học. Chị nói mình chưa từng cảm nhận được tình mẫu tử, nhưng lại học cách làm mẹ của tôi trước.
Ngày nào chị cũng mang về rất nhiều đồ ăn, chỉ là lần nào cũng bắt tôi uống sữa. Nhưng chị đã ba ngày không trở về, tôi xoa cái bụng đói cồn cào, nhớ chị đến phát khóc.
"Ăn chút bánh mì đi, lót dạ trước đã."
Kỳ Hoài An bóc vỏ bánh mì đưa cho tôi. Nhìn ổ bánh mì vàng óng, tôi nuốt nước bọt nhưng không dám nhận. Kỳ Hoài An lại cười hiền từ: "Chú mời cháu đấy, đừng sợ, cháu phải tin tưởng chú cảnh sát chứ."
Tôi thực sự đói đến mức không chịu nổi, nhận lấy rồi nhét vội vào miệng, chẳng kịp nếm ra mùi vị gì. Ăn xong một cái vẫn còn đói, tôi li/ếm li/ếm môi, nhưng không dám đòi thêm.
Đến đồn cảnh sát rất nhanh, tôi được đưa vào văn phòng. Tôi ngồi trên ghế, bất an nhìn xung quanh: "Chú cảnh sát ơi, chú không phải cũng đang tìm chị cháu sao? Chú có biết chị ấy ở đâu không?"
Người phụ nữ bên cạnh Kỳ Hoài An nhíu mày nhìn tôi, giọng điệu rất dữ dằn: "Chị gái mày giờ có khả năng đang trốn tội, cảnh sát hỏi gì thì trả lời nấy, không thì tống cổ mày vào tù!"
Tôi càng thêm sợ hãi, túm lấy chiếc áo đơn bẩn thỉu, cúi đầu không dám nhìn cô ta. Giọng Kỳ Hoài An lộ rõ vẻ không hài lòng: "Thời Hoan, con bé vẫn còn là trẻ con."
Anh ấy ngồi xổm xuống trước mặt tôi, tiếp tục hỏi: "Đường Đường, đừng sợ, chị cháu có nói với cháu là chị ấy đi đâu không?"
Tôi lắc đầu, không kìm được mà bật khóc: "Cháu không biết, cháu không muốn ở đây..."
Tiếng khóc của đứa trẻ vang vọng khắp văn phòng, Kỳ Hoài An và Ôn Thời Hoan nhìn nhau, đành phải đi ra ngoài trước. Tiếng thở dài bất lực của Kỳ Hoài An truyền vào từ ngoài cửa: "Chắc là Hạ Hy Niệm đã dạy nó cách lừa cảnh sát rồi, cô thái độ tốt với nó một chút, không thì làm sao chúng ta tìm được Hạ Hy Niệm thông qua nó."
Nghe thấy câu này, tôi mới bừng tỉnh, hóa ra anh ta cũng là sói xám, anh ta muốn lợi dụng tôi để bắt chị! Tôi phải tìm chị ngay, bảo chị chạy mau!
Thế là, đợi đến khi không còn nghe thấy tiếng họ nữa, tôi lập tức nhảy khỏi ghế rồi lẻn ra ngoài.
"Này, đứa trẻ hoang ở đâu ra thế, đừng chạy lung tung!"
Tôi dựa vào kỹ năng trốn chạy khi đi tr/ộm thường ngày để luồn lách khắp nơi, chạy ra ngoài rồi trốn vào một góc. Tôi đang định tìm cơ hội lẻn ra khỏi cổng đồn cảnh sát thì bị một cánh tay dài từ phía sau tóm lấy!
"Cuối cùng cũng bắt được nhóc rồi!"
Chương 2:
"Buông tôi ra! Đồ x/ấu xa, đừng chạm vào tôi!" Tôi vùng vẫy dữ dội, hai chân đạp lo/ạn xạ giữa không trung.
Kỳ Hoài An ôm ch/ặt lấy tôi, giọng điệu nghiêm nghị chất vấn: "Tại sao cháu lại chạy? Có phải chị gái cháu đã nói gì với cháu không?"
Tôi gào lên bằng giọng khàn đặc: "Tôi muốn nói với chị là anh là người x/ấu!"
Lúc này, Kỳ Hoài An bỗng nhiên đặt tay lên trán tôi, giọng điệu có chút ngạc nhiên: "Cháu sốt rồi, sao không nói là cơ thể không khỏe?"
Tôi nghe vậy thì ngẩn người, quay đầu lại nhìn thấy vẻ lo lắng trên gương mặt Kỳ Hoài An, theo bản năng đáp:
"Tôi không bị b/ệnh, bị b/ệnh tốn rất nhiều tiền..."