"Sau khi kết hôn, anh ép em về nhà họ Giang là vì bố vợ mắc u/ng t/hư, vẫn là giai đoạn đầu, ông ấy bắt anh phải giấu em."
"Anh mới ép em về."
Hốc mắt tôi ươn ướt, không phải vì anh.
Mà là vì thấy tủi thân cho chính mình.
"Lận Văn Chinh, tôi h/ận ông ấy."
"Cũng h/ận anh."
"Ông ấy rõ ràng là bố ruột của tôi, vậy mà mỗi khi tôi chịu uất ức, ông ấy lại hết lần này đến lần khác thiên vị một người không cùng huyết thống."
"Còn anh, tôi cứ ngỡ mình đã tìm được người thương, không ngờ anh lại chính là bạn trai cũ của người mà tôi gh/ét nhất, anh cũng hết lần này đến lần khác thiên vị cô ta. Những đêm khuya thanh vắng, tôi cũng từng tự hỏi, liệu có phải mình thực sự không bằng cô ta hay không."
"Các người đều là của cô ta."
Lận Văn Chinh nhìn tôi, chậm rãi lắc đầu.
"Thời Ngữ, anh đứng về phía em."
"Em... có thể quay đầu lại không?" Giọng anh dè dặt, mang theo sự c/ầu x/in.
Tôi đẩy đơn ly hôn về phía anh.
"Ký đi."
Sau khi ly hôn với Lận Văn Chinh, tôi được chia một nửa tài sản của anh.
Giải quyết xong xuôi, tôi ra nước ngoài.
Tìm mẹ ở nơi xứ người.
Đến nơi, sau một thời gian nghỉ ngơi, tôi bắt đầu học hỏi từ cấp dưới của mẹ.
Mẹ nói:
"Thời Ngữ."
"Mẹ chỉ có mình con là con."
"Tất cả của mẹ đều là của con."
"Ông ấy cũng chỉ có mình con, tài sản của ông ấy cũng đều là của con."
"Bị tổn thương trong tình cảm không phải chuyện gì to t/át, làm lại từ đầu là được."
"Mẹ biết, con ở lại trong nước là vì muốn đòi lại công bằng cho mẹ, nhưng nếu mẹ biết con phải chịu nhiều tổn thương đến vậy, mẹ nhất định đã đưa con đi rồi."
"Mẹ và ông ấy đã thỏa thuận ly hôn xong xuôi, ông ấy rất yêu người đàn bà đó."
"Nhưng mà, yêu hay không chẳng quan trọng."
"Quan trọng là tài sản, di sản của ông ấy đều là của con."
13.
Tôi không gặp lại Giang Thịnh An nữa.
Tôi đón năm mới cùng mẹ ở nước ngoài.
Sau Tết, tin tức từ trong nước truyền đến.
Giang Thịnh An không qua khỏi.
Tôi bay về nước một chuyến.
Ông ấy đang thở máy, hơi thở nặng nề, g/ầy đi trông thấy.
Nhìn thấy tôi, ông ấy vội vã muốn ngồi dậy.
Ông ấy khó khăn lên tiếng, nắm ch/ặt tay tôi.
"Tiểu Ngữ, thời gian của bố không còn nhiều nữa."
"Cuối cùng con cũng về thăm bố rồi."
Tôi biết, vốn dĩ ông ấy muốn bay ra nước ngoài để đón năm mới cùng tôi.
Nhưng cơ thể ông ấy không còn chống đỡ nổi để bay sang thăm tôi nữa.
Tôi không biết phải nói gì với ông ấy.
Nghe thấy tiếng mẹ con Miêu Thi, tôi buông tay ông ấy ra.
"Miêu Thi đến rồi."
"Con ra ngoài trước."
Ông ấy hoảng lo/ạn giữ tôi lại.
"Tiểu Ngữ, bố muốn nhìn con thêm chút nữa."
Đuôi mắt ông ấy đỏ hoe, nước mắt rơi xuống.
Tôi ngồi cùng ông ấy suốt cả buổi chiều.
Miêu Cẩn chăm sóc ông ấy rất chu đáo, ngay cả Miêu Thi, đứa con gái kế, cũng không kìm được mà bật khóc.
Một tháng sau, ông ấy đi rồi.
Trước khi đi, ông ấy nắm ch/ặt tay tôi.
"Là bố hồ đồ, bố xin lỗi con."
"Miêu Cẩn đã ở bên bố bao nhiêu năm nay, bố để lại cho bà ấy một căn hộ."
"Nhà không lớn, hai phòng ngủ một phòng khách, đủ cho mẹ con họ ở."
"Những thứ khác bố đã bảo trợ lý sắp xếp với mẹ con rồi."
Miêu Cẩn túc trực bên cạnh khi ông ấy qu/a đ/ời.
Khi công bố di chúc, Miêu Cẩn nổi trận lôi đình.
"Tôi vất vả ở bên ông ấy nửa đời người, mà ông ấy chỉ cho tôi một căn hộ thôi sao?"
"Đuổi khất cái à."
Nhìn vẻ mặt tức gi/ận của mẹ con bà ta, tôi chỉ cảm thấy hả hê.
Công dã tràng mà thôi.
14.
Mẹ là người Hồng Kông.
Mẹ con tôi dần chuyển trọng tâm công việc về Hồng Kông.
Nỗi đ/au khiến tôi trưởng thành nhanh chóng, giờ đây tôi đã có thể tự mình gánh vác mọi việc.
Đưa công ty ngày càng phát triển.
Gặp lại Lận Văn Chinh là tại một buổi tiệc ở Hồng Kông.
Ánh mắt anh dán ch/ặt vào tôi, chẳng bao lâu sau đã đỏ hoe.
Anh nghẹn ngào mấy lần, cuối cùng cũng lên tiếng.
"Thời Ngữ, lâu rồi không gặp."
Tôi mím môi cười.
"Lâu rồi không gặp."
Chỉ là một lời chào hỏi bình thản.
Những năm qua, tôi đã trưởng thành rất nhanh.
C/ầu x/in ở bên ngoài, cầu mà không được.
C/ầu x/in ở bên trong, sự sống sẽ mãi sinh sôi.