Cho đến một ngày cuối tuần bình thường nọ.
Cậu ấy đứng trong cơn mưa tầm tã, không đợi được bố mẹ đến đón về.
Tôi đưa cậu ấy vào quán cà phê đó.
Hóa ra bố mẹ cậu ấy ly hôn, mẹ tái hôn, có gia đình mới.
Cậu ấy cũng là một đứa trẻ phải tự quyết định cuộc đời mình.
Chúng tôi dần trở nên thân thiết.
Nhà của Tống Ninh Trạch rất lớn, rất sáng sủa.
Nhưng trống trải, quạnh quẽ.
Cậu ấy nhất quyết dìu tôi vào phòng ngủ phụ, nhưng khi đứng cạnh giường tôi, lại vò vò mép quần, lúng túng không biết làm sao.
"Tiểu Ngư, trước đây cậu nói muốn làm thêm trong kỳ nghỉ hè."
Tôi gật đầu.
Cậu ấy vội vàng bước tới, đỡ đầu tôi nằm ngay ngắn.
"Mình có WeChat của chủ quán cà phê đó, họ đang tuyển nhân viên làm thêm, cậu có muốn đi không?"
Đúng là buồn ngủ gặp chiếu manh.
Tôi suýt chút nữa bật dậy, giọng điệu đầy phấn khích.
"Có chỗ ở cho nhân viên không?"
Sau khi tốt nghiệp không thể ở nội trú nữa, ngủ ở phòng khách thực sự quá bất tiện.
Tống Ninh Trạch sững người một chút.
Tôi cũng nhận ra mình đang làm khó người khác.
Nhưng cậu ấy ho khan một tiếng, gật đầu rồi lại lắc đầu.
"Phòng này, năm trăm tệ một tháng, cậu ở không?"
Có lẽ vì thời tiết quá nóng, khi Tống Ninh Trạch đóng cửa, gò má cậu ấy đỏ bừng.
Tôi vùi mặt vào chăn, mùi nước xả vải thơm tho dễ chịu.
Giống như một giấc mơ vậy.
Giấc mơ tan vỡ khi tôi nhớ đến bố mẹ mình.
Tôi hoảng lo/ạn lấy điện thoại ra.
Trên màn hình trống trơn.
Không có cuộc gọi nhỡ, không có tin nhắn chưa đọc.
Tôi đang tiến về kỳ nghỉ cuối cùng trước khi trưởng thành.
Bố mẹ đã hủy bỏ lệnh giới nghiêm của tôi.
Tôi kết bạn WeChat với chủ quán.
Lương thanh toán theo ngày, mỗi ngày 100 tệ.
Bao bữa trưa, tối có thể mang những ổ bánh mì còn dư trong tiệm về.
Tôi vô cùng biết ơn, chỉ h/ận không thể đi làm ngay lập tức.
Nhưng hôm nay tôi phải về nhà lấy căn cước công dân.
Khi tôi về đến nhà, bố mẹ đang thu dọn hành lý trong phòng khách.
Bố nhìn thấy tôi, hừ lạnh một tiếng.
"Đúng là tâm tính đã hoang dã rồi, chỉ nói con vài câu đã mượn cớ bỏ đi chơi bời lêu lổng."
Tôi đặt b/ệnh án lên tủ giày.
Cao Văn Thụy đẩy vali đi ra.
"Em gái à, cô chú sắp đưa anh đi du lịch nửa tháng, em ở nhà tự trông coi nhà cửa nhé."
Mẹ ngượng ngùng cười.
"Từ nhỏ đến lớn con không thích đi chơi, nên mẹ cũng không hỏi con."
Tôi ngoan ngoãn gật đầu, đi thẳng về phòng.
"Vâng, con không thích, bố mẹ cứ đi đi."
Cửa phòng không đóng.
Truyền đến tiếng thì thầm của bố mẹ.
"Đứa bé này sao giờ lại thế nhỉ?"
"Có gì thì nói ra, bày cái bộ mặt đó cho ai xem..."
Không phải tôi không thích, mà là tôi không có cơ hội.
Nhưng khi nghe câu nói này, cảm giác đầu tiên tôi nhận được lại là sự nhẹ nhõm.
Họ đi rồi, tôi lại có thể ở nhà thêm nửa tháng nữa.
Phòng tôi rất nhỏ.
Căn cước công dân để trong tủ sách, cần phải giẫm lên giường mới với tới.
Cao Văn Thụy không gấp chăn, làm bộ ga giường tôi vừa giặt xong trở nên nhếch nhác.
Tôi nén sự gh/ê t/ởm, kéo chăn thay bộ ga mới.
Từ dưới gối rơi ra một mảnh vải quen thuộc.
Tôi sững người, nhặt nó lên từ dưới đất.
Đó là chiếc áo phông duy nhất của tôi có in hình Disney.
Nó đã bị x/é nát mấy đường, lộ ra những sợi chỉ tưa x/ấu xí.
Năm Cao Văn Thụy tám tuổi lần đầu đến nhà tôi, mẹ đã m/ua cho anh ta rất nhiều quần áo mới.
Còn đến lượt tôi, bà có chút chột dạ, nên đã m/ua cho tôi chiếc áo mà bà đã cầm trên tay suốt cả buổi chiều.
Đây là món đồ cuối cùng mẹ m/ua cho tôi vì tôi muốn nó.
Cao Văn Thụy hớt hải chạy vào phòng, vừa vặn nhìn thấy tôi đang cầm chiếc áo phông đó.
Anh ta sải bước chạy tới, gi/ật lấy, vo tròn chiếc áo trong tay.
Sự phẫn nộ và c/ăm gh/ét đan xen trong lòng, tôi giáng cho anh ta một cái t/át.
"Anh đã có nhiều thứ như vậy rồi."
"Ngay cả món đồ duy nhất này, anh cũng muốn cư/ớp của tôi sao?"
Bố mẹ nghe tiếng chạy đến.
Trong cơn hoảng lo/ạn, Cao Văn Thụy cầm cốc nước trên đầu giường đổ lên chiếc áo.
"Rõ ràng là vừa rồi chính em tự x/é rá/ch nó."
"Áo của con nít, anh c/ắt nó làm gì?"
Anh ta lấy tay che khuôn mặt vừa bị tôi t/át, vành mắt đỏ hoe.
"Dù em không muốn anh ở đây, cũng không thể dùng chuyện này để vu khống anh."
Tôi cầm chiếc áo đó, dí sát vào mặt mẹ.
Bà lật qua lật lại, nghi hoặc nhìn bố.
Giọng điệu chột dạ ẩn chứa sự trấn an.
"Đây chỉ là một chiếc áo bị ướt thôi mà..."
"Con vốn không thích anh họ, nhưng kiểu vu oan giá họa này quá vụng về rồi."
Nói rồi, bà tiện tay ném mớ giẻ rá/ch đó vào thùng rác.
Việc bà thiên vị anh họ, tôi vốn dĩ đã biết.
Nhưng dù sao tôi cũng là con gái ruột của bà.
Chuyện xảy ra như vậy, mẹ lại tin anh ta mà không tin tôi.
Tôi nhìn ba người đang đứng đối lập với mình.
Cười nhạt một tiếng.
Tại sao mình lại phải có giấc mơ khao khát tình thân như thế này cơ chứ.
Tôi lấy điện thoại ra, gọi thẳng cho đại dì.
"Vậy thì hỏi đại dì xem, bà có sẵn lòng đền cho con chiếc áo này không."
Điện thoại bị bố gi/ật lấy, đ/ập mạnh vào tường.
Sau đó, mặt tôi lại nóng rát đ/au đớn.
"Quậy đủ chưa?"
"Vừa về nhà đã muốn làm đảo lộn mọi thứ sao?"
Điện thoại nảy trên sàn hai cái rồi rơi xuống bên cạnh đôi chân trần của tôi.
Trong những vết nứt hình mạng nhện trên màn hình, phản chiếu những gương mặt đầy gi/ận dữ của tôi.
Khoảnh khắc đó, tôi thực sự đã buông bỏ.
Hóa ra nếu chiếc áo không mang ý nghĩa gì khác, nó đúng là một mớ giẻ rá/ch.
Nơi này cũng chưa bao giờ là nhà.
Tôi nhặt điện thoại lên, mỉm cười với họ rồi quay lưng bỏ đi.