«Chu Niệm, làm tốt lắm. Từ tháng này, mức hoa hồng của bộ phận tiệc tùng sẽ được điều chỉnh tăng thêm một bậc. Lần này cô được ghi công riêng, ngoài ra còn có thêm một khoản tiền thưởng đặc biệt.»
Tôi ngẩng đầu nhìn anh.
«Bao nhiêu ạ?»
«200 ngàn. Cộng thêm một tin vui nữa, tôi đã làm đơn lên tập đoàn, sau kỳ nghỉ 1 tháng 5, cô sẽ được thăng chức lên làm Phó Giám đốc Kinh doanh Tiệc tùng.»
Mấy đồng nghiệp bên cạnh đều nín thở.
200 ngàn tiền thưởng, cộng thêm thăng chức.
Điều này thực tế hơn bất kỳ lời an ủi nào.
Tôi siết ch/ặt tờ báo cáo, bỗng cảm thấy từ sáng đến giờ, ngọn lửa nghẹn ứ trong lồng ng/ực cuối cùng cũng đã ch/áy ra kết quả xứng đáng.
Quá đáng giá, một cuộc thí nghiệm đá/nh cược cả sự nghiệp của tôi để đổi lấy kết quả này thật sự quá đáng giá.
Cùng lúc đó, khách sạn Thịnh Đình đối diện hoàn toàn lo/ạn cào cào.
Đám cưới của Khương Vân bị hủy ngay tại chỗ, chú rể dẫn theo nhà chồng bỏ đi, trước khi đi còn tuyên bố bắt cô ta phải nhả ra từng xu tiền sính lễ và tiền sửa nhà đã chuyển cho cô ta trước đó.
Phía Thịnh Đình cũng không chịu nuốt quả đắng này.
Cô ta cầm phương án của nhà khác đến ép giá, lúc phát sinh thêm hạng mục lại muốn quỵt n/ợ, đám cưới làm được nửa chừng thì tan tành, khách sạn trực tiếp tìm đến tận cửa đòi tiền bồi thường vi phạm hợp đồng và tổn thất mặt bằng.
Quan trọng hơn là, đoạn ghi âm ban ngày và video cô ta phát đi/ên ở sảnh chính không biết đã bị ai đó tung lên mạng.
Sáng sớm hôm sau, trên bảng tin của tôi đã thấy tràn ngập.
Tiêu đề rất ngắn, chỉ vỏn vẹn một câu:
«Cô dâu dùng giá gốc của bạn thân để ép khách sạn, đám cưới tại hiện trường đổ bể, bị nhà trai hủy hôn.»
Phía dưới bình luận ch/ửi bới không ngớt:
«Loại người này đáng đời.»
«Bạn thân mà bị cô ta lừa suốt 12 năm đúng là xui xẻo.»
«Vừa tham vừa đ/ộc, lại còn muốn ăn cả hai đầu.»
Tôi không nhấn thích, cũng không bình luận, trực tiếp lướt qua.
Buổi trưa, Khương Vân gửi cho tôi tin nhắn cuối cùng:
«Niệm Niệm, mình biết mình sai rồi. Cậu giúp mình nói với khách sạn một tiếng, đừng truy c/ứu nữa được không? Chúng ta quen nhau 12 năm rồi, cậu thực sự muốn nhìn mình bị ép vào đường cùng sao?»
Tôi nhìn rất lâu, chỉ trả lời cô ta một câu:
«Khương Vân, mình đã từng giúp cậu rất nhiều lần, nhưng điều cậu không nên làm nhất, chính là lấy chân tình của mình làm vốn liếng để cậu tính kế người khác.»
Nhắn xong câu đó, tôi chặn số cô ta.
Ba ngày sau, email khen thưởng của tập đoàn được gửi xuống.
Trang đầu tiên của tệp đính kèm chính là tên tôi.
Tôi dán mắt vào màn hình hai giây, bỗng nhớ lại câu nói của Khương Vân ngày đám cưới: «Kết hôn kiểu này, quả nhiên không nên nhờ người quen.»
Thực ra cô ta nói sai rồi, không phải là không nên nhờ người quen.
Mà là có những người, chỉ xứng để chiếm lợi, không xứng để bạn đứng ra chống đỡ thể diện cho họ.