Cánh cửa đóng lại. Căn nhà trở nên tĩnh lặng, chỉ còn tiếng máy lạnh rì rầm. Giống hệt cái đêm thứ Sáu đó.
Lâm Tri Dư bước tới, nắm lấy tay tôi. Tay tôi lạnh, nhưng rất vững. “Kết thúc rồi.” cô ấy nói.
Tôi lắc đầu: “Vẫn chưa.”
Ngày thứ ba sau khi Lục Diễn Chu bị bắt, mẹ chồng tìm đến cửa. Bà đứng ngoài cửa, mặt mày xanh mét, câu đầu tiên thốt ra là: “Cô hài lòng chưa? Đưa con trai tôi vào tù rồi đấy à?”
Tôi không cho bà vào nhà. Bà lớn tiếng, cả tầng đều nghe thấy: “Con trai tôi chỉ phạm chút lỗi nhỏ, đàn ông ai chẳng có lúc ra ngoài tìm của lạ? Cô là đàn bà con gái, có cần thiết phải làm ầm ĩ đến mức này không?”
Tôi nhìn thẳng vào mắt bà, từng chữ một: “Hắn đã bỏ th/uốc đ/ộc vào sữa bột của cháu gái bà đấy.”
Bà sững người một giây, rồi tiếp tục gào lên: “Không thể nào! Con trai tôi không thể làm chuyện đó! Chắc chắn là cô vu oan giá họa!”
Tôi đóng cửa lại. Qua cánh cửa, bà ch/ửi thêm mười phút nữa, từ việc tôi không hiền thục đến việc tôi khắc phu, từ việc tôi không xứng với con trai bà đến việc tôi là sao chổi. Cuối cùng hàng xóm phải báo cảnh sát, ban quản lý tòa nhà mới tiễn được bà đi.
Hôm sau, bố chồng đến. Ông lịch sự hơn bà, mặc áo sơ mi sạch sẽ, nói năng từ tốn: “Tiểu Tô à, chuyện của Diễn Chu, nhà chúng tôi cũng rất đ/au lòng. Nhưng dù sao cũng là người một nhà, có thể giải quyết riêng không? Cô rút đơn kiện, chúng tôi đưa cô một khoản tiền, con cái cô nuôi, mọi người chia tay trong êm đẹp.”
Ông lấy từ trong cặp ra một tấm séc đẩy về phía tôi. Năm triệu.
Tôi nhìn con số, không đụng vào: “Bác à, hắn bỏ đ/ộc vào sữa của Đóa Đóa, bỏ đ/ộc vào canh của con, m/ua nhà cho tiểu tam, dùng danh nghĩa của con mở thẻ tín dụng gánh n/ợ, lên mạng lập kế hoạch gi*t con và Đóa Đóa. Những chuyện này, năm triệu là giải quyết xong sao?”
Biểu cảm của ông cứng đờ: “Vậy cô muốn thế nào?”
“Con muốn pháp luật cho con biết, hắn nên bị thế nào.”
Ông cất séc, đứng dậy, lúc đến cửa còn ngoái lại nhìn tôi: “Cô sẽ hối h/ận đấy.”
Tôi nói sẽ không.
Sau khi ông đi, nhà họ Lục bắt đầu hàng loạt chiêu trò. Đầu tiên là dùng qu/an h/ệ hòng c/ứu người, nhưng bị Lâm Tri Dư chặn trước nên không thành. Sau đó họ lên mạng đăng bài, nói tôi là người vợ á/c đ/ộc, ngụy tạo bằng chứng h/ãm h/ại chồng, phá nát một gia đình hạnh phúc. Bài viết viết rất cảm động, còn kèm theo những tấm ảnh cha con, vợ chồng mà Lục Diễn Chu từng đăng, phần bình luận ngập tràn những lời “thương cảm cho người đàn ông tốt”.
Lâm Tri Dư thấy vậy, trực tiếp tung bản chứng cứ đã làm mờ thông tin cá nhân của chúng tôi cho vài tờ báo chính thống. Hôm sau, dư luận đảo chiều. “Quản lý cấp cao tại Hải Thị bị vợ phát hiện ngoại tình” biến thành “Quản lý cấp cao tại Hải Thị nghi ngờ bỏ đ/ộc gi*t vợ con”. Công ty của Lục Diễn Chu ra thông cáo hủy hợp đồng lao động ngay trong ngày. Tài khoản mạng xã hội của hắn bị bóc trần, những bài đăng trên diễn đàn bị người ta chụp màn hình chia sẻ hàng trăm nghìn lần.
Nhà họ Lục không bao giờ tìm đến tôi nữa. Sau khi vụ án vào quy trình tư pháp, Lục Diễn Chu thuê luật sư hình sự đắt nhất Hải Thị. Chiến lược bào chữa rất rõ ràng: phủ nhận tất cả. Bài đăng là người khác dùng tài khoản của hắn. Những thứ kia là bạn gửi nhờ. Nhật ký trò chuyện là bị dẫn dắt, không phải bằng chứng hợp lệ. Hắn bị bất ổn tâm lý, mất ngủ lo âu kéo dài, nên lúc đăng bài ở trong “trạng thái tinh thần không bình thường”. Hắn thậm chí khóc tại tòa, nói mình yêu vợ con sâu sắc, tuyệt đối không thể làm chuyện đó.
Nhưng chuỗi bằng chứng quá hoàn hảo. Luật sư của hắn cố gắng lần cuối, yêu cầu tòa xem xét tình tiết “chưa đạt” để giảm nhẹ hình ph/ạt. Thẩm phán không chấp nhận.
Lục Diễn Chu ngồi trên ghế bị cáo, cúi đầu, không nói một lời. Bản án dài 47 trang. Lúc tuyên án, mẹ Lục Diễn Chu ngất xỉu tại chỗ. Bản thân Lục Diễn Chu vô cảm, như một cái x/ác không h/ồn. Hắn không kháng cáo.
Luật sư của hắn sau đó nói với truyền thông rằng, sau khi đọc xong hết các hồ sơ bằng chứng trong trại tạm giam, Lục Diễn Chu chỉ nói một câu: “Tôi thua vì đã đá/nh giá thấp cô ta.”
Đến cuối cùng, thứ hắn nghĩ vẫn là thắng thua. Chưa bao giờ là đúng sai.
Ngày biết Lục Diễn Chu bị tuyên 15 năm tù, Tô Điềm tìm luật sư khởi kiện yêu cầu hắn trả phí nuôi dưỡng. Cô ta chắc tưởng nhà họ Lục sẽ dọn dẹp hậu quả cho con trai. Nhưng nhà họ Lục cũng tự lo không xong. Bố Lục Diễn Chu mất uy tín trong giới kinh doanh vì chuyện này, các đối tác lần lượt hủy hợp đồng. Mẹ Lục suốt ngày khóc lóc, gặp ai cũng nói con dâu lòng dạ đ/ộc á/c. Chẳng ai thèm quan tâm bà ta.
Tô Điềm cuối cùng không nhận được một xu, mang bụng bầu về quê, từ đó không bao giờ xuất hiện ở Hải Thị nữa.
Ngày tuyên án, Lâm Tri Dư mời tôi đi ăn lẩu. Cô ấy nâng ly chúc mừng tôi giành lại tự do. Tôi chạm ly với cô ấy: “Cảm ơn cậu, Tri Dư.”
Cô ấy xua tay: “Cảm ơn gì chứ, phải cảm ơn chính cậu mới đúng. Đổi lại là người khác lướt thấy bài đăng đó, phản ứng đầu tiên là suy sụp, còn phản ứng của cậu là chụp màn hình.”
Tôi cười, không nói gì. Thực ra, đêm đó tôi cũng muốn suy sụp lắm chứ.