Ta đáp lời: "Được thôi, vậy ngươi cũng đi ch*t đi."
"Xuống dưới đó, mà tạ tội với A Tỷ của ta!"
Vì tổn hao tâm lực, ta đoản mệnh mà qu/a đ/ời.
May thay trời cao thương xót, lại cho ta trọng sinh.
Ta lòng đầy vui sướng, muốn gặp lại A Tỷ còn sống.
Nhưng lại hay tin nàng đã sớm rời cung.
Ta mới hậu tri hậu giác.
A Tỷ cũng đã trọng sinh.
Nàng vậy mà lại h/ận ta oán ta.
Ta đi/ên cuồ/ng đi tìm nàng khắp nơi.
Khó khăn lắm mới tìm thấy, lại không dám mạo muội nhận thân.
Ta nghĩ, trước hết về cung xử lý ổn thỏa việc triều chính.
Rồi đích thân đến đón hai mẹ con nàng.
Lần này, ta nhất định bảo vệ nàng chu toàn.
Nhưng lồng ng/ực lại cắm vào một con d/ao găm.
Ta không thể tin nổi.
đ/au đớn lan tràn khắp cơ thể, m/áu từ vết thương trào ra xối xả.
Ta biết rõ mình sắp ch*t rồi.
Tầm mắt cuối cùng dừng lại, là bóng lưng rời đi của A Tỷ.
Nàng không hề quay đầu.
Ta chậm rãi nhắm mắt lại.
Ta chưa bao giờ tin vào thần linh.
Nhưng giây phút này, ta c/ầu x/in thần linh có thể nghe thấy tiếng lòng mình.
Ta c/ầu x/in—
Lại được sống thêm một kiếp.
Để bảo vệ A Tỷ.
(Hết)