Bố tôi... căn bản không thể sinh con trai sao?!

Thứ đựng trong hũ đó căn bản không phải là 'long chủng' gì cả, mà là một đống phế liệu!

Tôi cầm tờ giấy đó, vội vã chạy ngược lại b/ệnh viện.

Trong phòng nghỉ, mẹ tôi đang soi gương dặm lại son môi.

"Mẹ! Mẹ biết từ trước rồi sao?!"

Tôi đ/ập tờ giấy lên bàn.

Mẹ tôi liếc nhìn tờ giấy, bình thản ừ một tiếng.

"Mẹ biết chứ, nhưng vẫn luôn giấu ông ta."

"Còn lão già nhà con cả ngày ngoài công việc thì chỉ biết ăn chơi đàng điếm, căn bản không phát hiện ra."

"Không ngờ ông ta cũng còn chút khôn vặt, trước khi ch*t còn muốn chơi khăm mẹ một vố."

"Tiếc là mẹ vẫn cao tay hơn!!"

Tôi trố mắt nhìn mẹ, bà đã sớm tính toán tất cả những chuyện này sao?

Từ 'hồng nhan họa thủy' lần đầu tiên hiện hữu rõ nét trong tâm trí tôi.

Lão già nhà tôi chắc không phải cũng là do bà...

Mẹ tôi liếc nhìn tôi.

"Đừng nghĩ lung tung, mẹ không đ/ộc á/c đến thế, nếu không phải vì bố con cả ngày ăn chơi trác táng, mẹ mới chẳng thèm bày vẽ nhiều như vậy."

"Sống trong hào môn, nguy hiểm trùng trùng, không chuẩn bị kỹ lưỡng sao mà được?"

Một tuần sau.

Dì Hai cầm kết quả xét nghiệm th/ai của Lâm U bước ra.

【Chỉ số HCG nhỏ hơn 5, không thụ th/ai.】

"Không thể nào!!!"

Lâm U hét lên rồi bật dậy khỏi ghế, cư/ớp lấy tờ kết quả trong tay y tá.

"Sao có thể không đậu th/ai?"

"Tôi đã tiêm bao nhiêu th/uốc kích trứng! Bụng sưng lên một vòng! Tôi còn cảm thấy nó đang đạp tôi nữa mà!"

Y tá bất lực nhìn cô ta.

"Đó là tiếng nhu động ruột do tác dụng phụ của th/uốc, không phải th/ai máy."

"Cô Lâm, chấp nhận thực tế đi."

"Tôi không tin! Chắc chắn là các người đã giở trò!"

"Là vấn đề của t*** t****!"

"Đúng! Chắc chắn là hũ t*** t**** đó có vấn đề!"

Lâm U chỉ vào mũi dì Hai tôi mà ch/ửi.

"Đó là t*** t**** ch*t! Là phế liệu!"

"Nhà họ Dương các người hợp mưu l/ừa đ/ảo tiền của tôi!"

"Trả tiền lại!"

"Trả tiền cho tôi!"

"Tôi nắm giữ rất nhiều bí mật đen tối của công ty, nếu không trả tiền, tôi sẽ phanh phui tất cả để cá ch*t lưới rá/ch!!"

Nghe vậy, tim tôi thắt lại, không ngờ Lâm U vẫn còn một nước cờ cuối.

Tôi sốt ruột nhìn sang mẹ.

Nhưng bà lại chẳng hề hoảng hốt, đứng dậy khỏi ghế bước về phía Lâm U, rồi ghé sát tai cô ta nói.

"Cá ch*t lưới rá/ch? Cô có tư cách đó sao?"

"Cô chỉ là một kế toán quèn, làm sao có thể rút ra được năm mươi triệu."

"Số tiền này từ đâu mà ra, chắc không cần mẹ phải nói rõ đâu nhỉ!"

Lâm U trong tích tắc ngã ngồi xuống đất, khuôn mặt đầy vẻ tuyệt vọng.

Năm mươi triệu này là công quỹ cô ta biển thủ, nếu bị lộ ra, vài chục năm tù tội là khó tránh khỏi.

"Được rồi, đứng lên đi, tiền không cần cô trả nữa, ngoan ngoãn đổi một thành phố mới mà sống cho tốt đi."

Mẹ tôi cúi xuống vỗ vai cô ta, rồi không buồn nhìn thêm lần nào nữa.

Chứng kiến cảnh này, tôi càng ngưỡng m/ộ mẹ hơn, đúng là tính toán không sót một bước!

Sự thất bại của Lâm U khiến Vương Yên Nhiên càng thêm phấn khích.

Lần này x/ác suất thụ th/ai thành công của mình lại tăng lên rồi.

Sáng sớm hôm sau, cô ta dẫn theo người hùng hổ kéo đến nhà tôi.

"Dương phu nhân, ra giá đi."

"Cơ hội thứ hai tôi lấy."

Mẹ tôi thong dong ăn tổ yến, mí mắt cũng chẳng buồn nâng lên.

"Không vấn đề gì, nhưng cô định chi bao nhiêu?"

"Tối qua điện thoại của tôi bị ch/áy máy luôn rồi, các gia tộc ở Hải Thành ai cũng muốn ra giá."

"Bớt nói nhảm đi."

Vương Yên Nhiên lấy từ trong túi ra một tấm séc đ/ập xuống bàn.

"Một trăm triệu. Đủ chưa?"

Á đù! Lại là một trăm triệu sao?!

T*** t**** đông lạnh của lão già nhà tôi còn đắt hơn cả kim cương!

Mẹ tôi cầm tấm séc lên xem, khóe miệng nhếch lên một nụ cười hài lòng.

"Vương tiểu thư quả nhiên sảng khoái."

"Chốt."

"Nhưng mà..."

Vương Yên Nhiên đổi giọng.

"Tôi có điều kiện."

"Điều kiện gì?"

"Ca phẫu thuật này, tôi phải dùng bác sĩ riêng của tôi thực hiện."

Vương Yên Nhiên chỉ vào ông lão người nước ngoài phía sau.

"Đây là chuyên gia sinh sản hàng đầu tôi mời từ Mỹ về."

"Tôi muốn làm thụ tinh ống nghiệm thế hệ thứ ba, không chỉ chọn giới tính mà còn phải sàng lọc gen."

"Đảm bảo con trai sinh ra là người thừa kế hoàn hảo nhất."

Tim tôi phút chốc nghẹn lên tận cổ họng.

Tiêu rồi.

Nếu để cô ta tự mang bác sĩ đến, chẳng phải bí mật t*** t**** chất lượng cực kém sẽ bị bại lộ sao?

Tôi lo lắng nhìn mẹ.

Mẹ tôi vẫn bình thản như không, thậm chí còn rảnh rỗi đưa bát tổ yến cho tôi, ra hiệu tôi đi múc thêm bát nữa.

"Vương tiểu thư, chuyện này e là không được."

Mẹ tôi từ tốn từ chối.

"Theo di chúc trước khi mất của lão Dương."

"Mọi thao tác liên quan đến t*** t**** đông lạnh đều phải thực hiện tại B/ệnh viện Nhân Ái, và bắt buộc do đội ngũ y tế chỉ định thực hiện."

"Đây là để đảm bảo huyết thống thuần khiết, ngăn chặn việc có người tráo đổi t*** t****."

"Cô!!"

Vương Yên Nhiên hơi khó chịu.

"Tôi đã bỏ tiền ra rồi, mà bà vẫn còn nhiều quy tắc thế sao?"

"Quy tắc chính là quy tắc."

Mẹ tôi giọng tuy nhẹ nhàng nhưng thái độ kiên quyết.

"Nếu cô không tin tưởng kỹ thuật của B/ệnh viện Nhân Ái, vậy vụ làm ăn này coi như bỏ."

"Dù sao phía sau vẫn còn tiến sĩ Lý đang xếp hàng chờ kìa."

Vương Yên Nhiên không còn cách nào khác.

"Được! Làm ở Nhân Ái thì làm!"

Ngày phẫu thuật, cô ta làm rình rang hơn cả hoàng hậu lên ngôi.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Ba chiếc đũa

Chương 16
Người hàng xóm mới chuyển đến hỏi mượn tôi ba chiếc đũa. Vì phép lịch sự, tôi đưa luôn cho anh ta hai đôi. Nhận đũa xong, anh ta bỗng cười một nụ cười đầy ẩn ý. Rồi quay người bỏ đi luôn. Buổi tối. Tôi kể chuyện này với chồng. Tiện thể than phiền rằng hàng xóm mới chẳng có chút phép tắc nào, đến một câu cảm ơn cũng không nói. Chồng tôi im lặng một lúc, rồi đột nhiên cau mày: "Em chắc là anh ta chỉ mượn đúng ba chiếc?" Biểu cảm của anh ấy nghiêm túc đến mức khiến tôi sống lưng phát lạnh. Tôi gật đầu: "Đúng vậy mà, chỉ ba chiếc thôi. Anh không thấy kỳ lạ à?" Tôi vừa dứt lời. Chồng đặt đôi đũa trong tay xuống, giọng gấp gáp: "Mau thu dọn đồ đạc ngay." "Chúng ta chuyển nhà."
164
2 Câu cá Chương 7
4 Lên nhầm xe. Chương 10
9 Nghiễn Chinh Chương 15
10 Chuộc tội Chương 12

Mới cập nhật

Xem thêm