Tôi không trả lời anh ta, mà đi tới phòng khách, lấy ra bao bì tờ vé số giả đã được tôi giấu trong khe ghế sofa. Tôi đi ngược lại, ném bao bì lên bàn ăn.
"Anh tự xem đi."
Khương Thành nghi hoặc cầm lấy bao bì hoa hòe lòe loẹt, lật qua lật lại xem.
"Đây chẳng phải là bao bì vé số sao..." Giọng anh ta nhỏ dần. Khi ánh mắt anh ta rơi vào dòng chữ nhỏ ở mặt sau, mặt anh ta lập tức tái mét.
"Sản phẩm này là đồ chơi trêu đùa, không có chức năng đổi thưởng..."
Anh ta lẩm bẩm đọc dòng chữ đó, mắt trợn trừng như chuông đồng.
"Giả ư? Sao có thể là giả được!" Anh ta chộp lấy cổ tay tôi, sức lực lớn đến mức như muốn bóp nát xươ/ng tôi, "Cô giấu tờ vé số thật ở đâu rồi! Mau giao ra đây!"
Tôi dùng sức hất tay anh ta ra.
"Khương Thành, anh tỉnh táo lại đi. Từ đầu đến cuối, chỉ có duy nhất tờ vé số này."
"Cái gọi là khoản tiền lớn 1 triệu của anh, chẳng qua chỉ là trò đùa tôi m/ua cho anh trên mạng với giá 9 đồng 9 xu."
"Không thể nào! Tuyệt đối không thể nào!" Mẹ chồng gào lên lao tới, cư/ớp lấy bao bì trong tay Khương Thành, dí sát vào mắt nhìn kỹ. Sau khi nhìn rõ dòng chữ đó, bà ta thét lên một tiếng còn thê lương hơn, mắt trợn ngược, suýt chút nữa ngất xỉu.
Khương Thành hoàn toàn sụp đổ, anh ta buông tôi ra, cơ thể mềm nhũn, ngồi bệt xuống đất, miệng lẩm bẩm lặp đi lặp lại: "Giả rồi... tất cả đều là giả..."
"Tao gi*t mày, đồ tiện nhân!"
Mẹ chồng hoàn h/ồn lại, như một kẻ đi/ên, nhe nanh múa vuốt lao về phía tôi, muốn cào cấu mặt tôi. Tôi đã đề phòng từ trước, nghiêng người né tránh, bà ta vồ hụt, đ/âm sầm vào cái ghế.
Tôi không nhìn họ thêm một cái nào nữa, xoay người đi vào phòng ngủ, kéo chiếc vali đã thu dọn sẵn từ lâu ra. Khương Thành nghe thấy tiếng bánh xe, như thể bị đá/nh thức.
Anh ta bò lăn bò càng tới, ôm ch/ặt lấy chân tôi, nước mắt nước mũi giàn giụa.
"Vợ ơi! Anh sai rồi! Anh thực sự sai rồi!"
"Em đừng đi! Anh không b/án nhà nữa! Anh không cần gì nữa cả! Em đừng rời bỏ anh!"
Anh ta khóc lóc thảm thiết, trông đáng thương vô cùng. Tôi cúi đầu nhìn anh ta.
"Khương Thành, anh không phải là hối cải, anh chỉ là vì 1 triệu kia biến mất rồi thôi."
"Nếu hôm nay tôi không vạch trần, có phải anh đã cầm sổ đỏ, chuẩn bị đi sang tên rồi không?"
"Nếu tôi thực sự có 1 triệu, có phải anh đã đuổi tôi ra khỏi nhà, cao chạy xa bay với 'cô bé sinh viên năm ba' của anh rồi không?"
Mỗi chữ tôi nói ra đều như một con d/ao cắm vào tim anh ta. Anh ta không còn lời nào để bào chữa, chỉ biết ôm chân tôi mà gào khóc vô vọng.
Tôi dùng sức gỡ tay anh ta ra.
"Mày không được đi!" Mẹ chồng lại lao tới ngăn cản tôi, "Mày đi rồi thì tiền của con trai tao tính sao? Nó vì mày mà tiêu bao nhiêu tiền, mày phải trả lại cho bọn tao!"
Vì tôi ư?
Tôi bật cười.
"Mẹ, tốt nhất mẹ nên làm cho rõ. Những thứ Khương Thành m/ua mấy ngày nay như đồng hồ, điện thoại, mời khách ăn uống, hay cả túi xách và quần áo m/ua cho 'cô bé sinh viên năm ba' kia, đều là quẹt thẻ tín dụng."
"Mà thẻ tín dụng đó liên kết với thẻ ghi n/ợ tự động thanh toán, chính là thẻ lương của con."
"Cho nên, mỗi một đồng anh ta tiêu, đều là tiền của con. Thứ anh ta phung phí, chính là mồ hôi nước mắt con vất vả ki/ếm được."
"Các người..." Mặt mẹ chồng đỏ bừng lên, không thốt nổi một lời.
Tôi kéo vali đi ra cửa.
"Khương Thành, tôi sẽ khởi kiện ly hôn. Ngoại tình trong hôn nhân, âm mưu tẩu tán tài sản trước hôn nhân bất thành, tôi sẽ khiến anh phải tay trắng rời khỏi nhà."
"Ngoài ra, mỗi một đồng anh đã tiêu, tôi sẽ bắt anh phải nhả ra gấp bội, cả phí tổn thất tinh thần nữa."
Nói xong, tôi mở cửa, không ngoảnh đầu lại mà bước ra ngoài. Phía sau là tiếng gào khóc tuyệt vọng của Khương Thành và tiếng ch/ửi rủa gi/ận dữ của mẹ chồng. Tôi không dừng lại một bước nào. Ngôi nhà này, cái nơi khiến tôi buồn nôn này, tôi không muốn ở thêm dù chỉ một giây.
6.
Tôi kéo vali, thuê một phòng tại khách sạn gần đó. Việc đầu tiên là gọi điện cho tất cả các ngân hàng, báo mất toàn bộ thẻ ngân hàng và thẻ tín dụng liên kết với Khương Thành. Sau đó, tôi hủy liên kết toàn bộ phương thức thanh toán liên quan đến anh ta trên Alipay và WeChat. Làm xong tất cả, tôi mới thở phào nhẹ nhõm, cảm giác như trút bỏ được gánh nặng nghìn cân.
Tôi gọi điện cho cô bạn luật sư của mình. Cô ấy là bạn đại học của tôi, cũng là một nữ cường nhân hành động quyết liệt. Tôi kể lại đầu đuôi sự việc cho cô ấy nghe.
Đầu dây bên kia, cô ấy tức gi/ận ch/ửi bới.
"Đồ s/úc si/nh này! Lâm Hi, cậu đừng sợ, vụ kiện này cứ để mình lo! Ngoại tình trong hôn nhân, còn mưu đồ xử lý trái phép tài sản trước hôn nhân của cậu, bằng chứng rành rành, mình đảm bảo sẽ khiến hắn phải tay trắng rời đi!"
Sự phẫn nộ của bạn thân khiến trái tim lạnh lẽo của tôi cảm thấy ấm áp đôi chút.
"Bằng chứng mình đều có cả."
Tôi gửi cho cô ấy toàn bộ ảnh vết son môi trên áo gió, lịch sử tiêu dùng thẻ tín dụng mấy ngày nay của Khương Thành, và cả đoạn ghi âm lén ghi lại khi tranh cãi với bố mẹ chồng. Xem xong, bạn tôi càng thêm tự tin.
"Tuyệt lắm! Hi Hi, cậu làm tốt lắm! Chỉ cần những thứ này, tên cặn bã Khương Thành đó đừng hòng lấy đi của cậu dù chỉ một sợi tóc!"