Cô ấy hô hào một tiếng trong nhóm lớp. Vốn dĩ thời gian này sự chú ý dành cho hai đứa tôi đã rất cao, tiếng gọi này lập tức thu hút vô số lời hồi đáp. Ngay cả đối tác làm ăn của Chu Trầm cũng tham gia vào.
Buổi tối, buổi họp lớp ngồi kín hai bàn lớn, hai mươi bốn người. Trên bàn tiệc, tất cả thay phiên nhau mời rư/ợu anh ta, không ai là không tán dương anh ta tuổi trẻ tài cao. Có người thật lòng, có kẻ giả ý, tôi đều giúp anh ta rót đầy chén. Trước đây khi đi tiếp khách, ở những nơi có tôi, tôi luôn lén tráo rư/ợu của anh ta thành nước lọc vì sợ anh ta uống nhiều hại thân. Nhưng giờ đây, anh ta chẳng còn là gì của tôi nữa. Rư/ợu trắng uống xong, tôi lập tức mang rư/ợu vang ra. Rư/ợu vang uống xong lại tiếp thêm bia. Tôi thậm chí còn chủ động nâng ly nước ngọt lên:
“Chồng à, ly này em mời anh, cảm ơn anh đã sẵn lòng cho em và Du Du một cơ hội.”
Khi tan tiệc, anh ta đã đứng không vững. Tôi dìu anh ta ra ngoài. Phía sau có người tiến lại gần: “Chị dâu, có cần tìm người lái xe hộ cho hai người không?”
“Không cần đâu.” Tôi cười xua tay: “Tối nay tôi không hề chạm một giọt rư/ợu, cứ yên tâm đi.”
Tôi dìu Chu Trầm lên xe, giúp anh ta thắt dây an toàn.
“Về nhà sao?”
Chu Trầm lầm bầm gì đó ở ghế phụ, tôi nghe không rõ. Bàn tay nắm vô lăng của tôi siết ch/ặt lại.
“Anh muốn đến nhà Lâm Vi sao? Đi đường nào?”
Trên quốc lộ không có nhiều xe, đèn đường mờ tối. Anh ta uống quá nhiều rư/ợu, đổ gục xuống ghế phụ, chẳng mấy chốc đã chìm vào giấc ngủ say. Những tòa nhà bên đường dần trở nên quen thuộc. Không khí loãng dần. Khi đi qua ngã rẽ đó, đối diện đột nhiên lóe lên một tia đèn pha, chói đến mức tôi không mở nổi mắt. Ngay khoảnh khắc đó, tất cả hình ảnh chồng chéo lên kiếp trước—xe tải lớn, tiếng còi chói tai, con gái mất dần thân nhiệt trong tay tôi. Tôi theo bản năng đá/nh lái sang phải.
Muộn rồi.
Xe tải lao từ bên hông ra, đ/âm sầm vào cửa xe phía ghế phụ. Túi khí bung ra, đ/ập thẳng vào mặt tôi. Trong ý thức cuối cùng, tôi nghe thấy tiếng kim loại biến dạng, cùng tiếng kêu thảm thiết của Chu Trầm. Sau đó, mọi thứ chìm vào tĩnh lặng.
…
Bảo bối à. Mẹ b/áo th/ù xong rồi.
Không biết đã trôi nổi trong hư vô bao lâu. Mùi nước sát trùng nồng nặc tràn vào khoang mũi đầu tiên, tiếp theo là tiếng tích tắc của máy móc. Tôi gắng sức mở mắt, tầm nhìn dần tập trung. đ/ập vào mắt là vẻ mặt lo lắng của mẹ.
“Mẹ… con bị sao vậy?”
“D/ao D/ao, con bị t/ai n/ạn xe, hôn mê suốt sáu tiếng đồng hồ rồi.”
“Chấn động n/ão, g/ãy hai cái xươ/ng sườn, bắp chân khâu tám mũi.”
Tôi vật lộn muốn ngồi dậy. “Chu Trầm đâu?”
Cha mẹ nhìn nhau, không nói gì. Lúc này, cửa phòng b/ệnh đẩy ra, hai người bước vào. Thường phục, thần sắc nghiêm nghị. Một trong số đó giơ thẻ ngành ra: “Cô Giang D/ao, chúng tôi là đội cảnh sát giao thông, có vài vấn đề cần x/ác minh.”
Anh ta ngồi xuống cạnh giường, mở máy ghi âm.
“Cô Giang, khi xảy ra t/ai n/ạn, có phải cô là người lái xe không?”
“Phải.”
“Lúc đó cô có uống rư/ợu không?”
“Không, không chạm một giọt nào.”
“Camera giám sát đoạn đường xảy ra t/ai n/ạn cho thấy, xe của cô đột ngột tăng tốc trước khi va chạm và đá/nh lái sang phải. Cô có thể giải thích không?”
Tôi day thái dương: “Lúc đó… đối diện có đèn pha, chói đến mức tôi không mở nổi mắt. Tôi theo bản năng đá/nh lái… rồi sau đó không biết gì nữa.”
Cảnh sát gật đầu, ghi chép lại.
“Tại sao cô lại đi con đường đó? Đó không phải là lộ trình về nhà của cô.”
“Chồng tôi s/ay rư/ợu, anh ấy muốn đi… đi tìm một người. Anh ấy chỉ đường cho tôi.”
“Tìm ai?”
Tôi im lặng một chút: “Lâm Vi. Tình nhân của anh ấy.”
Cảnh sát nhìn nhau, không hỏi thêm nữa. Tôi đưa tay nắm lấy tay áo anh ta: “Chồng tôi đâu? Anh ấy thế nào rồi?”
Cảnh sát do dự một chút: “Vẫn đang cấp c/ứu trong ICU.”
Vừa dứt lời, cửa phòng b/ệnh bị đ/âm sầm ra. “Giang D/ao! Đồ sát nhân như mày! Mày chính là muốn hại ch*t con trai tao!”
Bố mẹ chồng lao vào, giằng x/é chăn nệm của tôi. Cảnh sát đứng dậy ngăn họ lại: “Người nhà xin hãy bình tĩnh, nguyên nhân t/ai n/ạn vẫn đang trong quá trình điều tra.”
“Điều tra cái gì mà điều tra! Chính là nó hại! Mau bắt nó đi b/ắn bỏ!”
Cảnh sát nhíu mày, mời bố mẹ chồng ra ngoài. Cửa đóng lại, thế giới tĩnh lặng. Cảnh sát liếc nhìn tôi: “Kết quả khám nghiệm hiện trường cơ bản khớp với lời cô nói. Đèn pha của xe tải lớn vi phạm quy định, không nhường đường tại ngã rẽ là nguyên nhân chính gây ra t/ai n/ạn. Chồng cô không thắt dây an toàn là nguyên nhân chính khiến tình trạng thương tích trở nên trầm trọng.”
Tôi sững người. Anh ta không thắt dây an toàn? Tôi nhớ rõ ràng là… đã thắt giúp anh ta rồi mà. Nhưng tôi không chắc. Ký ức trước t/ai n/ạn như những mảnh thủy tinh vỡ, không thể lắp ghép lại được.
Chẳng bao lâu sau, Lâm Vi bụng mang dạ chửa chạy đến, nằm bò trước cửa ICU khóc x/é lòng. Tôi thấy cô ta nắm ch/ặt một tập tài liệu trong tay. Đó là bản di chúc đã công chứng. Chỉ cần Chu Trầm tắt thở, cô ta có thể thuận lợi lấy đi một nửa tài sản. Vì vậy, tôi còn mong Chu Trầm sống sót hơn bất cứ ai. Qua lớp kính ICU, tôi nhìn thấy Chu Trầm nằm bên trong, đầu quấn đầy băng gạc, gương mặt đầy m/áu. Cái đầu của anh ta, dường như thiếu mất một mảng.
Tôi túm lấy áo bác sĩ vừa bước ra: “Bác sĩ, xin hãy c/ứu sống chồng tôi bằng mọi giá, tiền bạc không thành vấn đề.”
Bác sĩ tháo khẩu trang, thần sắc mệt mỏi: