“Ý cô là, nếu tôi không đổi, các người sẽ nghỉ việc?”
Anh Lý nghiến răng.
“Không, chúng tôi đình công.”
“Đến cả nhu cầu sống cơ bản cũng không được đáp ứng, còn ai có thể nộp đơn từ chức rồi chờ đợi thêm một tháng nữa? Nên sếp Lâm cũng đừng trách chúng tôi, tất cả đều là bất đắc dĩ.”
Tôi gật đầu, lại hỏi những người khác: “Các người cũng đều nghĩ như vậy?”
Những người đó nhìn nhau, x/ác nhận rồi đồng loạt gật đầu.
“Không đổi giờ làm thì đình công, cùng lắm thì tiền cọc chúng tôi không cần nữa!”
“Hừ, các người sớm làm thế này không phải xong rồi sao?”
Lưu Tĩnh Tĩnh lại tươi cười rạng rỡ, đắc ý vô cùng.
“Sếp Lâm, đây là xu thế tất yếu, lòng dân hướng về, tôi thấy giờ giấc làm việc này, hôm nay ông lại phải đổi thôi.”
“Này, tôi thấy các người quá đáng quá rồi đấy.”
Lúc này, vị blogger dân sinh đang livestream không nhịn được nữa.
“Bây giờ trong phòng livestream toàn là người m/ắng các người không biết x/ấu hổ.”
“Trước đây sếp cho các người chế độ làm việc 6 tiếng các người không thỏa mãn, nghe theo đề nghị 9-5 các người vẫn không hài lòng, giờ lại muốn đình công đòi đổi lại? Đây chẳng phải là ứ/c hi*p người quá đáng sao.”
Lưu Tĩnh Tĩnh trừng mắt nhìn qua: “Đừng quên anh cũng là kẻ làm thuê, làm rõ vị thế của anh đi, nên đứng về phía ai!”
“Tôi đứng về lẽ phải, chẳng lẽ tôi lại đứng về phía lũ vo/ng ơn bội nghĩa như các người?”
Blogger cầm điện thoại chĩa vào họ.
“Các người là đang vô lý gây sự, phá hoại môi trường làm việc. Nếu người lao động nào cũng có tư tưởng như các người, thì doanh nghiệp còn làm ăn gì được nữa? Xã hội còn vận hành được không?!”
Lưu Tĩnh Tĩnh hất văng điện thoại của blogger, rồi lại chĩa mũi dùi vào tôi.
“Sếp Lâm, không cho câu trả lời thì chúng tôi đình công bỏ đi hết.”
“Đúng vậy, không chỉ phải đổi giờ làm, còn phải trả đủ lương tháng này, bù vào phần còn thiếu.” Anh Lý bồi thêm một câu.
Lưu Tĩnh Tĩnh giơ ngón cái về phía anh ta.
Thấy cảnh này, tôi trầm giọng nói:
“Tự ý nghỉ việc, tôi có thể căn cứ theo Luật Lao động để sa thải tất cả các người, mà không cần bồi thường bất cứ khoản nào, các người cân nhắc cho kỹ.”
“Sa thải chúng tôi? Công ty ông chỉ cần gián đoạn một ngày thôi là không xong rồi.”
Lưu Tĩnh Tĩnh nói xong liền vung tay.
“Anh em, xem ra hắn không thỏa hiệp, vậy thì cho vị sếp trẻ tuổi này một bài học đi.”
Tất cả mọi người đều ném ánh mắt c/ăm hờn về phía tôi, quay về vị trí của mình thu dọn đồ đạc.
Trước khi đi, anh Lý và Tiểu Kỷ còn đe dọa tôi.
“Loại sếp như ông, đáng đời phá sản!”
Nhưng họ vừa ra đến cửa, dưới lầu đã xông lên một đám người. Nghe giọng điệu là những người theo dõi livestream mà đến. Họ chỉ tay vào đám nhân viên cũ mà m/ắng:
“Lũ cặn bã xã hội các người, môi trường việc làm chính là bị các người làm cho thối nát!”
“Dựa vào đình công tập thể để ép sếp chấp nhận những yêu cầu bất công, các người cũng nên biết x/ấu hổ đi!”
“Cái gã tên Lý An kia, tôi biết anh, con trai anh nằm viện, anh ngày nào cũng ở đó, tôi còn tưởng anh là người tốt! Hóa ra là đồ cặn bã, nhổ vào!”
“Lưu Tĩnh Tĩnh, tôi biết cô! Cô bị đuổi khỏi công ty trước vì tội kết bè kết phái!”
“Tôi biết thằng nhóc kia, họ Kỷ, từng bị xử lý vì tội tr/ộm cắp! Người ta cho cậu cơ hội làm lại cuộc đời mà cậu không biết ơn, xem sau này còn ai dám nhận cậu nữa!”
Những người này lần lượt bị tấn công, rõ ràng là đã nổi tiếng khắp thành phố rồi.
Anh Lý quay đầu lại trước, mặt đầy h/oảng s/ợ.
“Sếp Lâm… họ nhận ra tôi rồi, tôi lo cho con trai tôi! Tôi xin lỗi sếp, tôi làm tiếp.”
Tiểu Kỷ là người thứ hai quay đầu, cậu ta tự t/át vào mặt mình.
“Sao tôi lại quên mình là kẻ từng ngồi tù chứ, sếp Lâm xin lỗi, sếp tha cho tôi một lần được không?”
Nhìn ngày càng nhiều người bị m/ắng tỉnh ngộ, tôi lạnh nhạt nói:
“Không cần nữa, quyết định đã đưa ra, không thể c/ứu vãn.”
“Đúng vậy, hơn nữa vị trí của các người đã có người thay thế rồi!”
Lời vừa dứt, hàng chục người mặc đồng phục thống nhất, đeo thẻ nhân viên bước qua đám đông đang phẫn nộ, đứng vào vị trí họp sáng.
Tôi nhìn đồng hồ, vừa đúng bốn giờ.
“Các người đến sớm quá.”
Vị quản lý dẫn đầu lắc đầu: “Không sớm, chúng tôi phát hiện họ định đình công là lập tức tới ngay, không thể làm ảnh hưởng đến công việc của công ty.”
Nói xong, anh ta ra lệnh cho nhân viên bắt tay vào làm việc. Chỉ thấy những người này chỉnh tề, phân công trật tự ngồi vào những vị trí vốn thuộc về đám người đình công kia. Thành thạo mở máy tính, lật tài liệu, bắt đầu làm việc.
Lưu Tĩnh Tĩnh, anh Lý, Tiểu Kỷ, tất cả đều ch*t lặng.
“Không có gì lạ cả, ngay từ lần đầu tiên các người bóc phốt tôi trên mạng, tôi đã bắt đầu tuyển dụng nhân tài rồi.”
“Các người thích làm 9-5, khách hàng sau 5 giờ chiều đều do họ tiếp đón.”
“Các người không muốn ăn đồ dầu mỡ, vừa hay tiết kiệm chi phí. Các người thích ăn ngũ cốc thô, còn gà vịt th!t cá tôi chia cho những người có công này, vậy rất tốt.”
Tôi chưa nói dứt lời, hiện trường đã vang lên tiếng vỗ tay như sấm.
“Hay, làm đẹp lắm!”
“Thật hả gi/ận, không thể để họ bắt chẹt!”
“Đứng hình rồi chứ gì, công việc tốt như vậy mà cứ thế dâng cho người khác, ha ha ha!”
Đám người kia ngoại trừ Lưu Tĩnh Tĩnh, mặt mày đều đen như đít nồi. Anh Lý túm lấy áo Lưu Tĩnh Tĩnh, vung một cái t/át mạnh vào mặt cô ta.