Trần Đào mở to mắt, trước mặt anh ta tôi luôn là người hiền thục đức hạnh, nói năng nhỏ nhẹ, anh ta chưa từng thấy bộ dạng này của tôi bao giờ, thế là lập tức ngoan ngoãn hẳn, dù không tình nguyện lắm nhưng vẫn bò dậy khỏi giường.