«Làm cái nghề này của chúng tôi, tỷ lệ sai sót luôn rất thấp.»
Quý Mân Xuyên nhìn chằm chằm vào tờ giấy phẫu thuật đó, cả người r/un r/ẩy.
Tôi thở dài: «Năm xưa khi tôi cãi nhau với gia đình, dọn vào ở tầng hầm cùng anh, số dư của anh cũng chỉ có mười đồng.»
«Giờ đây, sau mười năm ròng rã, tôi đã để mọi thứ quay trở về con số mười đồng ban đầu.»
«Điều này rất công bằng, đúng không?»
Quý Mân Xuyên không thể trả lời tôi.
Anh ta đã kiệt sức quỳ rạp xuống đất.
Tôi quay người, bỏ mặc tiếng khóc đ/au đớn của anh ta lại phía sau.
Đêm đó, tôi ngủ rất ngon.
Trong mơ, bầu trời vốn u ám từ rất lâu.
Cuối cùng cũng đã hửng nắng.
(Hoàn)