Tôi chụp một tấm ảnh đống bìa carton gửi cho mẹ:
【Sau này đừng tống rác cho con nữa, hôi ch*t đi được.】
Về đến nhà đã là tối muộn.
Trên điện thoại có mấy cuộc gọi nhỡ và tin nhắn chưa đọc từ bố.
【Con nói cái thứ tiếng người gì thế? Mau thu hồi lại, xin lỗi mẹ con ngay!】
【Đều là bìa carton thừa từ việc b/án hàng trong nhà, sao mà hôi được? Mẹ con thấy con không có tiền nên mới tốt bụng bù đắp cho con, đừng có không biết tốt x/ấu.】
【Con định đào mỏ nhà mẹ đẻ đến bao giờ? Chỉ vì không cho không con gói muối mà thái độ với bố mẹ? Thiên hạ có đứa con bất hiếu như con sao?】
【Mẹ con đ/au lòng đến đỏ cả mắt rồi, mau chủ động nhận lỗi đi, đừng để bố mẹ lạnh lòng.】
Đi kèm với tin nhắn này là một đoạn video.
Mẹ quay lưng lại, vai rung lên, thút thít nức nở, khóc lóc vô cùng đ/au khổ.
Lòng tôi rối bời, không tự chủ được lại rơi vào dằn vặt.
Sự quan tâm của mẹ dành cho tôi tỉ mỉ đến từng chi tiết, lẽ nào tôi thực sự phải vì một gói muối 2 tệ mà làm căng với họ sao?
Tôi bực bội lướt điện thoại, kết quả nhìn thấy bài đăng trên trang cá nhân của chị gái từ nửa tiếng trước.
Một bàn đầy đồ ăn chín, chính giữa là món th!t lừa kho tương tôi mang về.
Dòng trạng thái viết:
【Th!t rồng trên trời, th!t lừa dưới đất, quả nhiên danh bất hư truyền.】
Tôi nhớ rõ, rõ ràng mẹ nói th!t lừa kho tương đắt đỏ, bảo tôi mang về bồi bổ cơ thể.
Vậy mà lúc tôi đi, bà nhớ nhét cho tôi đống giấy vụn, lại quên mất việc đưa th!t lừa cho tôi.
Thảo nào.
Thảo nào bà bắt tôi tranh thủ lúc trời còn sáng, về sớm.
Rõ ràng là vì chị gái nghỉ lễ về nhà, bà muốn để dành toàn bộ th!t lừa cho chị ăn.
Ngẫm lại kỹ, thái độ của bố mẹ đối với tôi và chị gái chưa bao giờ là công bằng.
Năm thứ hai chị gái đỗ đại học trọng điểm, tôi thi vào một trường cao đẳng.
Cả hai đứa con đều đi xa, trong nhà khó tránh khỏi trống trải.
Từ đó về sau, mẹ thường xuyên nhắn tin cho tôi.
【Cơm căn tin có ăn quen không?】
【Nghe nói sắp trở lạnh rồi, mặc thêm áo vào.】
【Dạo này dịch cúm nghiêm trọng, ra ngoài nhớ đeo khẩu trang.】
……
Ngoài việc quan tâm, mẹ rất thích chia sẻ cuộc sống của bà với tôi.
【Sáng sớm đã dỡ cả xe hàng, mệt đến mức không thẳng được lưng.】
【Chẳng kịp nấu cơm tối, bố mẹ chỉ nấu một gói mì sợi.】
……
Thương bố mẹ vất vả, tôi làm gia sư.
Mỗi lần nhận được tiền lương, tôi lại hớn hở gửi hồng bao cho họ để bày tỏ lòng hiếu thảo.
Bố mẹ không nỡ lấy tiền của tôi, phải trải qua một hồi đùn đẩy, dưới sự yêu cầu quyết liệt của tôi mới miễn cưỡng nhận lấy.
Tôi và mẹ luôn có những tin nhắn không hồi kết, nói không hết chuyện.
Sau này trong kỳ nghỉ hè, tôi vô tình nhìn thấy lịch sử trò chuyện của mẹ và chị gái.
Ngoài việc chuyển khoản ra, chỉ có vài ba câu ngắn ngủi.
Khi đó tôi còn thầm cảm thấy may mắn vì mình gần gũi với mẹ hơn.
Cho đến tận lúc này, tôi mới hiểu ra, chị gái nhận được lợi ích thực tế, còn thứ mẹ cho tôi chỉ là sự quan tâm miệng lưỡi phù du.
Sau đó, chị gái như ý nguyện làm giáo viên ở nội thành.
Còn tôi nhận được một lời mời làm việc tại thành phố phía Nam.
Nhưng mẹ nói không nỡ để tôi đi xa.
Thế là tôi từ bỏ cơ hội việc làm, ở lại thị trấn nhỏ pha trà sữa.
Lương mỗi tháng 4 ngàn tệ, nộp 1 ngàn tiền sinh hoạt phí, số còn lại để mẹ giữ giúp.
Tôi đã trả giá bằng tiền bạc và thời gian.
Nhưng trước mặt người khác, mẹ luôn vô thức khen ngợi chị gái:
«Con gái lớn của mẹ học vấn cao, công việc tốt, là người có bản lĩnh.»
Thấy sắc mặt tôi khó coi, bà mới bổ sung thêm một câu:
«Con gái út cũng tốt, hiểu chuyện hiếu thảo, biết làm việc nhà.»
Tôi ở lại quê nhà, cần mẫn chăm sóc bố mẹ ba năm.
Kết quả là, trong mắt họ, đến cả món th!t lừa kho tương do chính tay tôi m/ua, tôi cũng không xứng đáng được ăn.
Nghĩ đến đây, lửa gi/ận trong lòng tôi bùng lên.
Nhấn vào khung chat với bố, tôi gõ mạnh hai dòng chữ:
【Được được được, ngày mai con về nhà, đích thân xin lỗi mẹ.】
【Ngoài ra, món th!t lừa kho tương của con quên chưa lấy, đừng có mặt dày mà ăn vụng của con.】
Sáng sớm hôm sau, tôi lái xe quay lại nhà mẹ đẻ.
Miệng nói là đi lấy th!t lừa, thực chất là muốn lấy lại số tiền tôi gửi mẹ mấy năm qua.
Trước Tết, tôi từng thấy cuốn sổ tiết kiệm trong ngăn kéo.
Cộng thêm tiền sính lễ của tôi là hơn 160 ngàn tệ.
Đi ngang qua bãi rác, đống bìa carton tối qua vứt vẫn nằm ở đó.
Nghĩ ngợi một chút, tôi lại nhặt lên ném vào cốp xe.
Mẹ vẫn tỏ ra thân thiết như mọi khi.
Tôi vừa vào cửa, bà đã đưa cho tôi một cốc nước mật ong ấm:
【Đứa bé này, đang mang th/ai mà, sao lại chạy đi chạy lại vất vả thế này? Mệt hỏng người thì làm sao?】
Tôi tà/n nh/ẫn, giọng điệu cứng nhắc:
【Mẹ, mẹ đừng giả nhân giả nghĩa nữa, con đến lấy th!t lừa kho tương, mẹ mau đi lấy đi.】
Mẹ ngạc nhiên nhìn tôi, trong ánh mắt đầy vẻ đ/au buồn.
Bà chưa kịp nói gì, chị gái đứng bên cạnh đã không nhịn được:
【Tào Nguyệt Nguyệt, chỉ là chút th!t thôi mà, cô có cần phải thế không?
【Nói thẳng cho cô biết, th!t lừa kho tương chị ăn hết sạch rồi, ngon lắm đấy.】
Như là đang khoe khoang vậy.
Lúc nói câu này, chị ta cố tình khoác tay mẹ, còn hất cằm với tôi.
Tôi tức đến mức không nói nên lời:
【Th!t lừa không tốn tiền đương nhiên là ngon rồi, da lừa cũng không dày bằng mặt chị đâu.】