Nghĩ đến cảnh con bé năm sáu tuổi cũng biến mất không dấu vết như vậy, tìm thế nào cũng không thấy. Chỉ là lần đó, là do Thẩm Ngưng Tâm cố ý.

"Tiểu thư, hu hu, xin lỗi ông bà chủ, sớm biết thế này thì dù hôm nay có mệt ch*t hay b/ệnh ch*t, tôi cũng phải cắn răng đi cùng tiểu thư."

"Tiểu thư của tôi ơi..."

Tôi đ/au lòng đ/ấm ng/ực dậm chân, bà chủ suýt nữa thì ngất đi. Bà ấy khóc, đến cả một câu nói hoàn chỉnh cũng không thốt nên lời.

"Không trách cô, trách chúng tôi, chúng tôi lẽ ra nên ở bên Ngưng Tâm, dự án nào, hội nghị nào có thể quan trọng hơn con gái chúng ta chứ?"

"Tìm người, mau tìm con gái tôi về bằng mọi giá, dù có khuynh gia bại sản tôi cũng nguyện ý."

Tôi lau nước mắt, tiện tay giấu đi khóe miệng đang nhếch lên. Rất tốt, sự nghi ngờ đối với tôi không cần phải tẩy trắng, căn bản chẳng có ai nghi ngờ tôi cả. Dù sao thì sự chăm sóc của tôi dành cho Thẩm Ngưng Tâm ai cũng nhìn thấy rõ. Một người mẹ mất con như tôi, sao có thể làm hại chỗ dựa tinh thần duy nhất này cơ chứ?

Ông bà chủ thức trắng đêm huy động mọi mối qu/an h/ệ để tìm ki/ếm. Cảnh sát, thám tử tư, những người trong giới, đối tác kinh doanh... tất cả các mối qu/an h/ệ có thể dùng đều đã dùng hết. Bà chủ một đêm không ngủ, ngồi trên ghế sofa phòng khách, tay nắm ch/ặt chiếc áo khoác nhỏ của Thẩm Ngưng Tâm, vùi mặt vào trong đó, bất động.

Tôi rót cho bà ấy cốc nước nóng, bà ấy không uống; đắp cho bà ấy chiếc chăn, bà ấy cũng không phản ứng. Bà ấy cứ ngồi như vậy, như một pho tượng, phản ứng y hệt như tôi lúc mất đi đứa con gái yêu quý ngày trước.

Đến ba giờ sáng, bà ấy đột nhiên lên tiếng.

"Chị Lâm."

"Thưa bà, tôi đây."

"Cô nói xem... Ngưng Tâm bây giờ có lạnh không? Con bé có gì ăn không? Con bé có... có sợ hãi không..."

Giọng bà ấy nhẹ bẫng như đang nói mớ.

Tôi quỳ xuống, nắm lấy tay bà ấy.

"Thưa bà, tiểu thư là người có phúc, chắc chắn sẽ không sao đâu."

Bà ấy gật đầu, rồi lại lắc đầu, sau đó vùi mặt vào chiếc áo khoác nhỏ, đôi vai run lên dữ dội. Nhưng không phát ra bất kỳ âm thanh nào. Bà ấy đã khóc đến mức không còn tiếng nữa rồi.

"Thưa bà, tiểu thư nhất định sẽ tìm được, tôi cũng ra ngoài tìm, vì không ai hiểu rõ con bé hơn tôi."

【Hừ! Nếu không phải tại hôm nay cô đột nhiên đổ b/ệnh, 'bé cưng' căn bản không thể bị lạc!】

【'Bé cưng' bây giờ đã bị bọn buôn người nhét vào bao tải chở ra khỏi thành phố rồi, cô tìm bằng cách nào?】

Ai nói là tôi tìm nó chứ?

Thứ tôi tìm, đương nhiên là con gái ruột của chính mình.

Thẩm Ngưng Tâm không có lấy một tin tức, ông bà chủ cũng chẳng còn tâm trí làm việc, mỗi ngày đều vô cùng ủ rũ. Tôi lấy cớ ra ngoài tìm người, thực chất là đã lùng sục khắp các cô nhi viện ở gần đây.

Mỗi lần thất vọng trở về, tôi đều khóc đến đỏ cả mắt vì đ/au lòng. Bà chủ mỗi lần nhìn thấy dáng vẻ này của tôi đều rơi lệ: "Chị Lâm, Ngưng Tâm từ nhỏ đã theo chị, mười năm rồi, có được người dì tận tâm như chị là phúc phận của con bé."

"Tôi..." bà ấy nghẹn ngào, "Làm mẹ như tôi còn chẳng bằng cô."

"C/ầu x/in ông trời hãy để con gái tôi trở về, sau này bảo tôi làm gì tôi cũng nguyện ý."

Đáng tiếc, ông trời không chiều lòng người. Suốt nửa tháng liền không có lấy một chút tin tức nào về Thẩm Ngưng Tâm. Ông chủ tuy miệng không nói, nhưng tóc đã bạc đi quá nửa.

【Hu hu, thương 'bé cưng' quá, rõ ràng có bố mẹ yêu thương mình đến thế, vậy mà phải vào vùng núi chịu khổ.】

【Nhưng mà bảo mẫu kia nghĩ gì thế, tại sao lại đi tìm người ở cô nhi viện! May mà bà ta không đến cái viện ở phía Đông thành phố, nếu không thì tiểu thư chưa thấy đâu, lại tìm thấy cái đồ 'phá gia chi tử' của bà ta rồi.】

Tim tôi bắt đầu đ/ập lo/ạn xạ, sáng hôm sau vừa dậy tôi đã xuất phát đến cô nhi viện ở phía Đông thành phố.

Con gái tôi mất tích lúc sáu tuổi, đến nay đã bốn năm rồi. Kiếp trước, cho đến lúc ch*t tôi cũng không thể gặp lại con bé một lần nào nữa.

Lần này đến cô nhi viện, tôi đảo mắt nhìn quanh một lượt trong đám trẻ, cuối cùng mới dừng ánh mắt ở cô bé g/ầy gò trong góc.

Tôi vô thức tiến lên một bước rồi khựng lại.

Là Thanh Thanh của tôi sao?

【Vãi chưởng?? Cô ta nhìn thấy thật à!?】

【Nhưng lâu như vậy rồi, chắc cô ta không nhận ra được đâu.】

【Đúng đúng đúng, chắc chắn cô ta không nhận ra được!】

Thấy bình luận nói như vậy, trong lòng tôi liền nắm chắc phần thắng.

Tôi che miệng, nước mắt lập tức trào ra.

Thanh Thanh đang đứng ở góc xa nhất của sân chơi, cách những đứa trẻ khác một khoảng sân trống. Viện trưởng đứng cạnh tôi, nhìn theo ánh mắt của tôi rồi thở dài.

"Đứa bé đó tên là Tiểu Thất, được đưa đến từ bốn năm trước."

Giọng viện trưởng ngừng lại một chút: "Hồi mới đến, đêm nào con bé cũng gặp á/c mộng gọi mẹ, ban ngày thì bê cái ghế con ngồi ở cửa đợi, đợi suốt ba tháng trời mà chẳng đợi được ai."

Tôi bấm ch/ặt móng tay vào lòng bàn tay, cố nhịn để không bật khóc. Thanh Thanh của tôi, ở cô nhi viện đợi suốt ba tháng, ngày nào cũng bê ghế ngồi ở cửa, chờ tôi đến đón. Còn tôi thì sao? Tôi ở trong ngôi nhà lớn của nhà họ Thẩm, ôm Thẩm Ngưng Tâm vào lòng, dỗ dành con bé ngủ, kể chuyện, đút cơm, chải tóc cho nó. Tôi cứ ngỡ con gái mình bị lạc, không tìm thấy nữa. Thế nên đã dành tất cả yêu thương cho kẻ chủ mưu đó."}

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Ba chiếc đũa

Chương 16
Người hàng xóm mới chuyển đến hỏi mượn tôi ba chiếc đũa. Vì phép lịch sự, tôi đưa luôn cho anh ta hai đôi. Nhận đũa xong, anh ta bỗng cười một nụ cười đầy ẩn ý. Rồi quay người bỏ đi luôn. Buổi tối. Tôi kể chuyện này với chồng. Tiện thể than phiền rằng hàng xóm mới chẳng có chút phép tắc nào, đến một câu cảm ơn cũng không nói. Chồng tôi im lặng một lúc, rồi đột nhiên cau mày: "Em chắc là anh ta chỉ mượn đúng ba chiếc?" Biểu cảm của anh ấy nghiêm túc đến mức khiến tôi sống lưng phát lạnh. Tôi gật đầu: "Đúng vậy mà, chỉ ba chiếc thôi. Anh không thấy kỳ lạ à?" Tôi vừa dứt lời. Chồng đặt đôi đũa trong tay xuống, giọng gấp gáp: "Mau thu dọn đồ đạc ngay." "Chúng ta chuyển nhà."
164
2 Câu cá Chương 7
4 Lên nhầm xe. Chương 10
9 Nghiễn Chinh Chương 15

Mới cập nhật

Xem thêm