“Các người cũng xứng làm cha mẹ sao? Tỷ phú cái gì, tinh anh cái gì, trong mắt tôi hai người chỉ là lũ ng/u xuẩn! Đồ đần độn!”

Sắc mặt ông bà chủ thay đổi đột ngột, nhưng Thẩm Ngưng Tâm không hề có ý định dừng lại.

“Năm đó nếu không phải tại hai người không quản con, làm sao con bị b/ắt c/óc giữa chốn đông người!”

“Nếu không phải tại hai người làm sụp đổ công ty của người ta, ép người ta vào đường cùng, thì báo ứng làm sao đổ lên đầu con được!?”

“Con ở bên ngoài chịu khổ chịu nạn, hai người lại đi nhận nuôi con tiện nhân này! Để nó hưởng thụ tất cả những gì vốn dĩ thuộc về con, dựa vào cái gì!!”

【Xong đời rồi, tôi cũng bắt đầu thấy thông cảm cho cả hai bên rồi phải làm sao đây?】

Thông cảm cho Thẩm Ngưng Tâm ư?

Tôi suýt nữa bật cười thành tiếng.

Báo ứng của nó là do chính nó gây ra, chứ không phải do người khác!

Nếu nó không h/ãm h/ại con gái tôi, tôi đã luôn tận tâm tận lực chăm sóc nó lớn khôn.

Nó bây giờ đóng vai một nạn nhân, nhưng lại quên mất tất cả những gì đã làm với con gái tôi.

Ban đầu tôi còn hơi lo lắng ông bà chủ sẽ mềm lòng.

Nhưng Thẩm Ngưng Tâm vừa nói vừa lấy điện thoại ra.

“Con bây giờ sẽ livestream, để cư dân mạng xem bộ mặt thật của hai người!”

Khoảnh khắc điện thoại được lấy ra, ông bà chủ liền cuống cuồ/ng.

Hai người đồng loạt bước tới cư/ớp điện thoại.

Nhưng Thẩm Ngưng Tâm linh hoạt hơn, lập tức xoay người né tránh.

Nó cười đầy dữ dằn: “Ha ha ha, bây giờ sợ rồi à? Con muốn cho mọi người thấy hai người ng/u xuẩn đến mức nào!”

Ba người đuổi bắt nhau trong phòng khách, cuối cùng lăn cả xuống đất.

Sau khi ông chủ cư/ớp được điện thoại liền đ/ập nát không thương tiếc.

Bà chủ t/át một cái vào mặt Thẩm Ngưng Tâm, tức đến mức run bần bật.

“Con đi/ên rồi, mẹ thấy con thực sự đi/ên rồi!!”

Tôi và con gái nhìn nhau, con bé lập tức kêu lên một tiếng rồi đỡ hai người dậy.

“Bố, mẹ, trạng thái tinh thần của chị như thế này, nhỡ chị ra ngoài nói năng lung tung thì phải làm sao bây giờ.”

Ông chủ tức đến mức gân xanh trên trán nổi lên, thần sắc cũng có phần âm u.

“Thẩm Ngưng Tâm đi/ên rồi, đưa vào b/ệnh viện t/âm th/ần cho ta!”

“Niệm Niệm, con đích thân trông chừng đưa nó đi, bảo b/ệnh viện chữa trị cho tử tế cái đầu óc của nó!”

Tôi và con gái cùng đưa Thẩm Ngưng Tâm đến b/ệnh viện.

Cho đến khi bị trói vào giường, nó vẫn giãy giụa đi/ên cuồ/ng nói mình không bị b/ệnh.

“Dì Lâm, dì thả con ra, bảo họ thả con ra đi!”

“Dì nhìn con lớn lên từ nhỏ, hiểu rõ tính cách của con nhất, con căn bản không hề đi/ên!”

Nghe nó nhắc đến chuyện hồi nhỏ, chút hơi ấm cuối cùng trong đáy mắt tôi hoàn toàn tan biến.

Tôi đuổi bác sĩ và y tá ra ngoài, chỉ để lại tôi, con gái và Thẩm Ngưng Tâm trong phòng b/ệnh.

Thẩm Ngưng Tâm cuối cùng cũng bình tĩnh lại đôi chút, nhưng nhìn con gái tôi vẫn không có thái độ gì tốt đẹp.

“Đồ tiện nhân chiếm chỗ người khác, cút ra ngoài!”

Chưa đợi con gái lên tiếng, tôi đã dồn hết sức lực t/át một cái thật mạnh.

Thẩm Ngưng Tâm sững sờ, rồi vùng vẫy gào thét: “Mày đi/ên rồi à, một con bảo mẫu hôi hám mà dám đá/nh tao, mày là cái thứ gì!?”

Con gái cười lạnh, tiếp nối sau đó là một cái t/át nữa.

“Bây giờ mày mới là cái thứ gì?”

Trên mặt Thẩm Ngưng Tâm lập tức hiện rõ dấu tay, tôi cúi người xuống bóp ch/ặt lấy mặt nó.

“Thẩm Ngưng Tâm.”

“Cái ngày sáu tuổi năm đó b/ắt c/óc con gái ta, đáng lẽ ngươi phải nghĩ đến kết cục của chính mình rồi!”

Đến đây, Thẩm Ngưng Tâm hoàn toàn ngây người.

“Ngươi... ngươi đều biết rồi?”

Nó ngẩn người một lát, rồi bỗng cười phá lên.

“Biết rồi thì sao, con gái ngươi cũng không về được nữa đâu ha ha ha.”

“Ta nói cho ngươi biết, con gái ngươi bây giờ chưa chắc đã sống sung sướng hơn ta đâu!”

“Dì Lâm, dì cũng đừng trách con, con gái ruột của dì ở bên cạnh, làm sao có thể toàn tâm toàn ý chăm sóc con được chứ.”

“Dì biết không, con từng mơ một giấc mơ, mơ thấy dì hết lòng phò tá con tiếp quản nhà họ Thẩm, cuối cùng dì đoán xem chuyện gì xảy ra? Con đã gi*t dì đấy ha ha ha, ai bảo dì biết quá nhiều chuyện của con cơ chứ.”

Tôi cũng cười.

“Vậy sao, tiếc là phải làm ngươi thất vọng rồi.”

Thanh Thanh nhìn tôi, mỉm cười khoác tay tôi.

“Hai mẹ con chúng tôi đã đoàn tụ, tiếc là, bố mẹ ngươi bây giờ chỉ nhận ta, vĩnh viễn không cần ngươi nữa.”

Nụ cười của nó cứng đờ trên khóe môi.

“Cái gì...”

Tôi không giải thích thêm, mà trực tiếp gọi bác sĩ tới, bắt đầu liệu pháp sốc điện.

【Á á á, nó kêu thảm thiết quá, tội nghiệp quá, nước miếng chảy ra hết rồi.】

【Đường đường là đại tiểu thư lại lâm vào cảnh đi/ên dại thật sự, đúng là đáng thương.】

【Nhưng nhìn từ góc độ bảo mẫu thì đúng là đáng h/ận! Kẻ đáng thương tất có chỗ đáng h/ận!】

Khi chúng tôi về nhà, ông chủ đã công bố chuyện b/ắt c/óc, ngay sau đó lại đăng tuyên bố c/ắt đ/ứt qu/an h/ệ.

Những cư dân mạng từng bảo vệ Thẩm Ngưng Tâm đều ngẩn người.

“Không ngờ còn có thể đảo ngược thế này.”

“Thuê người b/ắt c/óc, tâm kế sâu xa thật.”

“Nhìn cái cách nó lên mạng bôi nhọ bố mẹ mình là biết không phải thứ tốt lành gì rồi.”

Ông bà chủ vì chuyện này mà đổ b/ệnh một trận lớn, sức khỏe không còn được như trước.

Đúng là cơ hội cho con gái tôi.

Năm năm sau, con gái thuận lợi tiếp quản công ty. Vào tối hôm tiếp quản công ty, con gái kéo tôi lại hỏi:

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Ba chiếc đũa

Chương 16
Người hàng xóm mới chuyển đến hỏi mượn tôi ba chiếc đũa. Vì phép lịch sự, tôi đưa luôn cho anh ta hai đôi. Nhận đũa xong, anh ta bỗng cười một nụ cười đầy ẩn ý. Rồi quay người bỏ đi luôn. Buổi tối. Tôi kể chuyện này với chồng. Tiện thể than phiền rằng hàng xóm mới chẳng có chút phép tắc nào, đến một câu cảm ơn cũng không nói. Chồng tôi im lặng một lúc, rồi đột nhiên cau mày: "Em chắc là anh ta chỉ mượn đúng ba chiếc?" Biểu cảm của anh ấy nghiêm túc đến mức khiến tôi sống lưng phát lạnh. Tôi gật đầu: "Đúng vậy mà, chỉ ba chiếc thôi. Anh không thấy kỳ lạ à?" Tôi vừa dứt lời. Chồng đặt đôi đũa trong tay xuống, giọng gấp gáp: "Mau thu dọn đồ đạc ngay." "Chúng ta chuyển nhà."
164
2 Câu cá Chương 7
4 Lên nhầm xe. Chương 10
9 Nghiễn Chinh Chương 15

Mới cập nhật

Xem thêm