Thẩm Nham gõ gõ bàn phím, "Mạnh Khuyết, em lại đây xem này."
Tôi bước tới, phát hiện máy tính đã được mở nguồn.
Trong lòng tôi đã rõ mười mươi, nhưng vẫn hỏi một câu: "Ai động vào máy tính của em?"
"Nhiễm Nhiễm vừa tra tài liệu nên mượn dùng một chút."
Tôi không biểu lộ cảm xúc nói: "Máy tính của em có mật khẩu, sao cô ấy đăng nhập được?"
"Mọi người đều là người một nhóm, mượn nhau dùng máy tính là chuyện bình thường, mật khẩu chẳng phải là mã số sinh viên của em sao?"
Thẩm Nham nhíu mày, "Nhiễm Nhiễm nói sáng nay ở ký túc xá em đã nổi gi/ận với cô ấy, làm nghiên c/ứu thì phải có tấm lòng rộng mở, đừng lúc nào cũng coi bạn học là kẻ th/ù giả tưởng."
Tôi chỉ tay vào quy định treo trên tường.
"Sư huynh Thẩm, điều thứ nhất trong quy định là máy nào dùng việc nấy, nghiêm cấm dùng chung. Cô ấy tra tài liệu có thể dùng máy của cô ấy, tại sao phải dùng của em?"
"Máy tính của cô ấy mang đi sửa rồi!"
Giọng Thẩm Nham trầm xuống.
"Mạnh Khuyết, thái độ của em là sao? Nửa tháng nay Nhiễm Nhiễm vì giúp các em tổng hợp tài liệu tiền kỳ, đã thức bao nhiêu đêm trắng? Em là nhóm trưởng mà ngay cả chút tiện lợi này cũng không muốn tạo điều kiện sao?"
Tôi gật đầu, bình tĩnh hỏi ngược lại: "Những thứ cô ấy thức đêm tổng hợp, có bài nào vượt quá ba bài trên tạp chí loại C không? Nếu có, anh chỉ ra đi, em lập tức xin lỗi cô ấy."
Thẩm Nham nghẹn lời.
Suy cho cùng, trình độ của Lâm Nhiễm Nhiễm ra sao, cả nhóm đều biết rõ.
Thẩm Nham thiếu kiên nhẫn phẩy tay, "Được rồi, ngày mai là bảo vệ rồi, đừng so đo những chuyện lặt vặt không quan trọng này nữa.
"Em cũng như những người khác, chia sẻ một bản dữ liệu đối chiếu cốt lõi lên ổ đĩa chung, tối nay anh sẽ giúp các em kiểm tra lại."
"Không cần, dữ liệu của em em tự chịu trách nhiệm."
"Em chịu trách nhiệm? Em lấy gì mà chịu trách nhiệm!"
Thẩm Nham quát lớn, "Lần này không chỉ liên quan đến việc xét tuyển thẳng, mà còn liên quan đến việc phê duyệt kinh phí cho cả phòng thí nghiệm của chúng ta, giáo sư đã dặn dò kỹ, mọi dữ liệu dự thi đều phải qua sự xét duyệt lại của anh!
"Em từ chối hợp tác, lỡ ngày mai xảy ra sơ suất, em gánh nổi không?"
Tôi nhìn dáng vẻ ra vẻ đạo mạo của Thẩm Nham, trong lòng bật cười.
Kiếp trước, anh ta cũng nói như vậy, lấy lý do xét duyệt lại để yêu cầu tôi tải dữ liệu lên.
Kết quả thì sao?
Những dữ liệu quan trọng đó đã trở thành "bản gốc" của Lâm Nhiễm Nhiễm.
Còn tôi, không chỉ danh tiếng tan tành, mà còn mất cả mạng sống!
"Sư huynh Thẩm, lời gốc của giáo sư Trương là để anh giám sát tiến độ của chúng em, chứ không phải để anh tiếp quản dữ liệu của chúng em."
Tôi kéo ghế ngồi xuống, "Em đã chốt bản cuối rồi, không cần xét duyệt lại."
"Cô——!"
Thẩm Nham tức nghẹn họng, chỉ tay vào mũi tôi.
"Được, Mạnh Khuyết, cô giỏi lắm! Ngày mai nếu xảy ra vấn đề gì, tự cô đi mà giải thích với giáo sư!"
Anh ta đ/ập cửa bỏ đi.
Tôi nhìn cốc trà sữa xuất hiện trên bàn.
Trên nắp cốc dán một tờ giấy ghi chú màu hồng, viết:
【Khuyết Khuyết đừng gi/ận nữa nhé, mời cậu uống món Trà dâu phô mai yêu thích này, ngày mai cố lên nhé!】
Không cần ký tên cũng biết là ai.
Tôi cầm cốc trà sữa, trực tiếp vứt vào thùng rác dưới chân, rồi truy xuất nhật ký hệ thống của máy tính.
Lâm Nhiễm Nhiễm quả nhiên đã cắm một thiết bị ngoại vi, còn chép cả file trong ổ D của tôi.
Đáng tiếc, bên trong ngoài vài bộ phim và vài bản thảo bỏ đi, chẳng có gì cả.
Tôi cầm điện thoại, chụp lại đoạn nhật ký thao tác đó.
Vừa qua giờ cơm tối, nhóm lớp bỗng nhiên trở nên náo nhiệt.
Lâm Nhiễm Nhiễm gửi một tin nhắn thoại dài năm giây.
"Ngày mai bảo vệ rồi, lớp mình chỉ có tớ và Mạnh Khuyết tham gia, gần đây cậu ấy có lẽ quá lo lắng, trạng thái không tốt, mọi người ai rảnh thì đến cổ vũ động viên cậu ấy nhé!"
Giọng điệu cô ta mềm mỏng, lộ rõ sự quan tâm.
Diễn cũng đạt đấy.
Trong nhóm lập tức hiện lên hàng loạt tin nhắn phản hồi:
【Nhiễm Nhiễm chu đáo thật đấy...】
【Học bá Mạnh cũng biết lo lắng sao? Chẳng phải cậu ấy nắm chắc suất tuyển thẳng rồi à?】
【Có lẽ do đặt yêu cầu quá cao cho bản thân thôi, hiểu mà.】
Tôi nhìn màn hình đầy những lời tâng bốc, lạnh lùng gõ một dòng chữ rồi gửi đi.
【Đề phòng kẻ tr/ộm còn mệt hơn làm thí nghiệm, quả thật rất lo lắng.】
Nhóm chat lập tức im bặt.
Suốt hai phút, không một ai lên tiếng.
Sau đó, Lâm Nhiễm Nhiễm gửi một biểu tượng cảm xúc tủi thân rơi lệ.
【Khuyết Khuyết, có phải cậu vẫn còn gi/ận không? Tớ thực sự chỉ muốn giúp cậu in tài liệu thôi mà...】
Tôi không trả lời nữa, quá lãng phí thời gian.
Buổi bảo vệ ngày mai mới là chuyện quan trọng nhất.
Ngày hôm sau khi tôi tỉnh dậy, Lâm Nhiễm Nhiễm đã đi rồi.
Tôi vệ sinh cá nhân, ăn sáng đơn giản rồi mới thong thả đi đến hội trường.
Buổi bảo vệ tuyển chọn được tổ chức tại đây, năm vị giáo sư kỳ cựu trong ngành ngồi ở hàng ghế giám khảo, trong đó có cả giáo sư Trương.
Phía sau hội trường ngồi chật kín sinh viên đến quan sát, cả lớp chúng tôi gần như đã có mặt đầy đủ.
Khi tôi ôm máy tính bước vào hội trường, Lâm Nhiễm Nhiễm đang ngồi ở hàng ghế đầu thì thầm điều gì đó với Thẩm Nham.
Nhìn thấy tôi, cô ta lập tức đứng dậy đón lấy, "Cuối cùng cậu cũng đến rồi, tớ còn tưởng cậu định đến muộn chứ."
Nói rồi, cô ta vội vã đòi lấy túi máy tính của tôi.
"Tài liệu mang đủ chưa? Để tớ kiểm tra lại giúp cậu!"
"Không cần." Tôi né tránh bàn tay cô ta.
"Ôi dào, cậu đừng căng thẳng thế chứ!"