Cô ta tiến lại gần, dùng giọng chỉ hai người chúng tôi nghe thấy nói: "Tớ biết dạo này cậu đề phòng tớ, hôm nay là chuyện quan trọng, tớ sẽ không quậy phá đâu. Tài liệu bản cứng của cậu đâu? Cần phải nộp trước cho ban giám khảo, tớ giúp cậu..."
"Tớ tự nộp."
Tôi ngắt lời cô ta, lấy ra từ trong túi xấp tài liệu mà nhân viên thư viện đã in giúp, lần lượt phát cho các vị giáo sư.
Lâm Nhiễm Nhiễm cứ nhìn chằm chằm về phía tôi, khóe môi nhếch lên một nụ cười.
Tôi giả vờ như không thấy.
Cứ để cô ta vui vẻ một chút đi, lát nữa thôi, cô ta sẽ không cười nổi nữa đâu.
Buổi bảo vệ chính thức bắt đầu.
Những sinh viên trước đều thể hiện ở mức trung bình, giáo sư Trương chỉ hỏi vài câu thông thường rồi cho qua.
Đến lượt Lâm Nhiễm Nhiễm lên đài.
Hôm nay trạng thái cô ta khá tốt, PPT cũng làm rất lòe loẹt, cô ta chỉ vào biểu đồ đường trên màn hình, thao thao bất tuyệt.
Tôi ngồi dưới đài nhìn, khẽ nhếch môi.
Đó là dữ liệu được sửa lại từ một nhóm dữ liệu tôi đã loại bỏ ba tháng trước, vẫn còn lưu trong ổ D.
Cô ta thậm chí còn không sửa cả lỗi cơ bản.
"Khoan đã."
Đúng như dự đoán, giáo sư Trương ngắt lời cô ta.
"Tham số bất thường ở trang thứ ba này, em xử lý thế nào?"
Lâm Nhiễm Nhiễm khựng lại một chút.
"Cái này... môi trường mô phỏng trong phòng thí nghiệm của chúng em tồn tại sai số, nhưng kết quả cuối cùng vẫn phù hợp với kỳ vọng ạ."
Kiểu nói vòng vo này rất quen, Thẩm Nham trước đây hay nói, xem ra là do anh ta truyền thụ rồi.
Giáo sư Trương nhíu mày, không hỏi thêm nữa, chỉ gạch một đường trên bảng điểm.
Khi Lâm Nhiễm Nhiễm xuống đài, cô ta thở phào nhẹ nhõm.
Đi ngang qua tôi, cô ta thì thầm: "Đến lượt cậu rồi học bá, đừng căng thẳng nhé."
Tôi hừ lạnh trong lòng, cầm máy tính bước lên đài.
Vừa giảng đến thuật toán cốt lõi ở trang thứ hai, giáo sư Trương bên dưới bỗng biến sắc.
Ông bắt đầu lật giở tài liệu, tiếng giấy sột soạt vang lên.
Sau đó, ông tháo kính ra, đ/ập mạnh xuống bàn: "Mạnh Khuyết, dừng lại!"
Tiếng quát vang lên đột ngột, gần như là gào thét.
Ánh mắt mọi người đổ dồn về khuôn mặt gi/ận dữ của ông.
Giáo sư Trương chỉ vào xấp tài liệu trên bàn, tức đến mức giọng r/un r/ẩy.
"Gan cô lớn thật đấy! Những thứ cô nộp lên đây là cái gì hả!?"
Đã từng trải qua một lần, tất nhiên tôi biết nội dung bên trên là gì.
Toàn bộ dữ liệu của một bài báo khoa học được đăng trên tạp chí nổi tiếng hai năm trước, không sửa một chữ.
"Đây là đạo văn, hơn nữa còn là sao chép nguyên văn!"
Giáo sư Lý bên cạnh cũng lật tài liệu ra, mặt xám xịt.
"Mạnh Khuyết, bình thường thành tích của em tốt như vậy, ngay cả khi không có cuộc thi này, nhà trường cũng dự định cho em một suất tuyển thẳng, em báo đáp lại như vậy sao?"
Sự cố bất ngờ khiến cả hội trường bùng n/ổ.
"Trời đất, đạo văn trắng trợn vậy sao? Mạnh Khuyết đi/ên rồi à?"
"Thảo nào hôm qua cậu ta nói trong nhóm là áp lực, hóa ra là có tật gi/ật mình!"
"Gian lận học thuật, cái này là bị đuổi học luôn đấy!"
Trong tiếng xì xào bàn tán, Lâm Nhiễm Nhiễm đột ngột đứng bật dậy khỏi chỗ ngồi.
Cô ta sải bước chạy lên phía trước, vẻ mặt không thể tin nổi, nước mắt lã chã rơi xuống.
"Mạnh Khuyết... sao cậu có thể làm chuyện như thế này?"
Giọng cô ta nghẹn ngào, vẻ mặt đ/au lòng khôn xiết.
"Cậu thức đêm đến tận rạng sáng, nói với tớ là dữ liệu rất khó, tớ tin tưởng cậu như vậy, còn nhường cả máy tính trong phòng thí nghiệm cho cậu dùng... tại sao cậu lại dùng cách này để lừa mọi người?"
Cô ta quay người, cúi đầu thật sâu trước bàn giám khảo.
"Các vị giáo sư, con là bạn cùng phòng, cũng là bạn cùng nhóm với Mạnh Khuyết. Nhóm chúng con thực sự không biết cậu ấy sẽ làm ra chuyện như vậy, con thay mặt cậu ấy xin lỗi mọi người! Con xin lỗi!"
Những lời này không chỉ đóng đinh tội danh "gian lận học thuật" lên đầu tôi, mà còn giúp cô ta rút chân ra sạch sẽ.
Ngay cả những người khác trong nhóm cũng phải chịu ơn cô ta.
Thẩm Nham cũng đứng dậy, vẻ mặt nghiêm nghị nói: "Các vị giáo sư, đều là do lỗi thiếu sót của người làm sư huynh như tôi.
"Trách tôi quá tin tưởng Mạnh Khuyết, không nghiêm khắc với em ấy, mới xảy ra chuyện ngày hôm nay!
"Tôi kiến nghị hủy bỏ tư cách dự thi của Mạnh Khuyết, xử lý nghiêm minh!"
Giáo sư Trương lạnh lùng nhìn tôi, hỏi: "Mạnh Khuyết, em còn gì để nói không?"
Đối mặt với sự chỉ trích của đám đông, lần này tôi không hề hoảng lo/ạn, thậm chí còn rất muốn vỗ tay cho họ.
Tôi cầm lấy micro trên bục giảng, từ tốn lên tiếng.
"Các vị giáo sư xin bình tĩnh, phiền mọi người lật đến trang cuối cùng, xem thử con dấu đóng và thời gian ở góc dưới bên phải ạ."
Giáo sư Trương ngẩn người, nghi hoặc lật ra xem.
"Trên đó ghi rõ thời gian và địa điểm in. Bảy giờ mười lăm phút sáng nay, tiệm photo Đông Uyển."
"Lúc đó tôi vẫn còn ở ký túc xá, camera và lịch sử ra vào cửa các vị có thể trích xuất bất cứ lúc nào, cô quản lý ký túc xá là nhân chứng sống.
"Xin hỏi, có phải tôi in tài liệu bằng ý nghĩ trong mơ không ạ?"
Tôi quay đầu nhìn kẻ chủ mưu.
"Thời gian này, chỉ chênh lệch mười lăm phút so với lúc Lâm Nhiễm Nhiễm rời khỏi phòng."
Ánh mắt toàn hội trường lập tức đổ dồn về phía Lâm Nhiễm Nhiễm.
Cô ta tái mặt, đứng bật dậy khỏi ghế.
"Mạnh Khuyết, cậu có ý gì? Cậu đạo văn bị bắt quả tang, giờ muốn hắt nước bẩn lên người tớ à?
"Tiệm photo làm gì có ghi thời gian địa điểm, rõ ràng là cậu vì muốn h/ãm h/ại tớ nên tự làm giả!"