Tôi nói: "Chia nhà. Cho cô ấy ba mươi mẫu ruộng, một gian cửa hàng, từ nay về sau mạnh ai nấy sống, không ai làm phiền ai."
Hắn tất nhiên không chịu.
Tôi lại lật ra một điều luật: Vợ có tài sản riêng, chồng không được cư/ớp đoạt.
"Của hồi môn cô ấy mang theo khi gả vào, tiền riêng tích góp bấy lâu nay, ông thử động vào một phân xem, tôi kiện cho ông tán gia bại sản."
Cuối cùng, người phụ nữ đó mang theo bốn mươi mẫu ruộng, một gian cửa hàng, cùng ba đứa con gái, quay về ngôi làng nơi nhà mẹ đẻ cô ấy ở, lập nữ hộ riêng.
Khi cô ấy quỳ xuống dập đầu với tôi, trong lòng tôi bỗng có thứ gì đó bị lay động.
Kể từ đó, tiếng lành đồn xa.
Lời đồn "Cô cô nhà họ Chu biết giúp phụ nữ kiện cáo" như mọc thêm cánh, bay khắp trong ngoài thành Lạc Dương.
Đầu tiên là nhà thương nhân trong thành, con gái bị nhà chồng ứ/c hi*p thì tìm đến tôi; sau đó là nông phụ ngoại thành, của hồi môn bị em chồng chiếm đoạt thì tìm đến tôi; rồi đến cả các cô nương chốn lầu xanh cũng tìm đến tôi.
Chị dâu lo lắng: "Muội làm cái gì thế này? Giúp bọn họ kiện cáo thì ki/ếm được mấy đồng? Làm hỏng danh tiếng rồi phải làm sao?"
Tôi nói: "Chị dâu, danh tiếng không phải là giữ gìn mà có, là do làm mà nên."
Chị ấy không hiểu, tôi cũng chẳng trông mong chị ấy hiểu.
Anh trai ngược lại đã nhìn ra đôi chút, một ngày nọ trong thư phòng hỏi tôi: "Muội muốn làm tụng sư (luật sư)?"
Tôi cười: "Anh trai, tụng sư là giúp người ta kiện cáo, còn muội là giúp phụ nữ kiện cáo. Không giống nhau."
"Không giống ở chỗ nào?"
"Tụng sư vì tiền, muội vì họ." Tôi dừng lại một chút: "Tất nhiên, tiền cũng thu, nhưng thu ít. Người nghèo thì không thu."
Anh trai im lặng hồi lâu, để lại một câu "Muội liệu mà làm" rồi bỏ đi.
Ngày tháng cứ thế trôi qua một năm.
Thư phường của tôi đã trở thành thư phường dành cho nữ giới lớn nhất thành Lạc Dương, không chỉ b/án sách mà còn dạy chữ.
Tôi đã nhận hơn hai mươi vụ kiện, thắng mười bốn vụ - những vụ thua là vì những người phụ nữ đó thực sự đuối lý, tôi không thể đổi trắng thay đen.
Liễu Yên Nhiên trở thành trợ thủ của tôi.
Cô ấy tính sổ sách nhanh hơn tôi, trí nhớ cũng tốt, mỗi lần tôi ra ngoài kiện cáo, cô ấy đều ở nhà giúp tôi sắp xếp hồ sơ, chép lại từng điều luật một cách ngay ngắn.
Nhà họ Chu mang tiếng x/ấu, không thể trụ lại thành Lạc Dương, đành cả nhà dọn về nông thôn.
Liễu Yên Nhiên h/ận họ thấu xươ/ng, thuê người về nông thôn quấy rối họ mỗi ngày, mẹ chồng Chu bị tức đến mức trúng gió, nằm liệt giường không thể tự lo liệu.
Dưới sự đ/è nén của dư luận mạnh mẽ, cộng thêm sự thúc đẩy ngầm của tôi, Chu Tự bị tước đoạt công danh cử nhân, trở thành thứ dân.
Cha chồng được tộc nhân nhà họ Chu bảo vệ, đi nhậm chức ở nơi khác. Nghe nói đến nơi nhậm chức chưa đầy một năm đã nạp thiếp sinh con. Người vợ già nằm liệt giường không thể tự lo liệu, cùng đứa con trai đích tôn mất công danh, sớm đã bị ông ta vứt ra sau đầu.
Liễu Yên Nhiên trong lòng thấy thoải mái, lần đầu tiên rủ tôi đi uống rư/ợu.
"Tỷ tỷ," cô ấy đột nhiên hỏi tôi: "Tỷ không định tái giá sao?"
Tôi nghĩ một lúc rồi nói: "Gả chồng có gì hay?"
Cô ấy ngẩn người, rồi mỉm cười.
Trong nụ cười đó có chút nhẹ nhõm, lại có chút man mác buồn.
"Cũng đúng," cô ấy nói: "Gả chồng có gì hay."
Vào mùa thu, thành Lạc Dương xảy ra một chuyện lớn.
Một góa phụ bị nhà chồng ép tái giá, cô ấy không theo, nhà chồng liền chiếm đoạt ruộng đất chồng quá cố để lại. Góa phụ đó đường cùng, đá/nh trống trước nha môn.
Không ai dám nhận vụ kiện của cô ấy.
Nhà chồng là vọng tộc địa phương, qu/an h/ệ với quan phủ chằng chịt.
Khi cô ấy tìm đến tôi, khắp người đầy vết thương, nhưng ánh mắt lại quật cường như một con thú nhỏ.
"Trương nương tử," cô ấy quỳ trước mặt tôi: "Xin người hãy giúp tôi."
Tôi đỡ cô ấy dậy, hỏi rõ đầu đuôi câu chuyện, rồi thức trắng một đêm đọc sách.
Hôm sau, tôi nhận vụ kiện.
đá/nh suốt một tháng, từ huyện nha đá/nh lên phủ nha, từ phủ nha đá/nh lên án sát sứ ti.
Tôi lật ra từng điều luật bảo vệ quyền tài sản của góa phụ trong triều đại này, bày ra từng bằng chứng nhà chồng chiếm đoạt ruộng đất.
Sau đó liên kết với những sĩ thân danh môn có gia phong tốt, có tiếng tăm trong vùng, cùng những học sinh trẻ tuổi trong thư viện chưa bị bụi trần vấy bẩn, cộng thêm giám sát ngự sử địa phương, tung hoành liên kết, chiến tranh dư luận, chiến tranh đạo đức, chiến tranh đàn hặc, luân phiên tấn công.
Cuối cùng, tôi thắng.
Góa phụ đó lấy lại được ruộng đất, từ đó lập hộ riêng, không bao giờ bị nhà chồng kh/ống ch/ế nữa.
Ngày vụ kiện được tuyên, án sát sứ đại nhân nhìn tôi một cái, nói một câu đầy ẩn ý: "Trương nương tử, cái miệng này của cô, lợi hại hơn đám tụng sư kia nhiều."
Tôi cười: "Đại nhân quá khen. Tôi vốn tâm địa lương thiện, không nhìn nổi cảnh nhà chồng tính kế con dâu."
Khi bước ra khỏi nha môn, ánh mặt trời chói mắt.
Kiếp trước tôi là một luật sư tập sự, lật giở giáo trình thi luật trong căn phòng trọ, nghĩ xem bao giờ mới được ngẩng đầu lên.
Kiếp này tôi xuyên không thành Trương Nhân, đấu với nhà chồng, đấu với thiếp thất, đấu với nhà họ Chu.
Tôi tưởng cái mình muốn là bạc, là danh tiếng.
Giờ mới biết, đã đến thời đại này, còn có những việc quan trọng hơn bạc, xứng đáng để tôi bôn ba, xứng đáng để tôi trả giá.