Tất cả đều có mối qu/an h/ệ lợi ích với Chu Dương Thanh.
Sau đó, họ bị đơn vị kiện ra tòa.
Khi Chu Dương Thanh ra hầu tòa, trông anh ta như già đi mười tuổi.
Tóc bạc trắng.
Còn thê thảm hơn cả dáng vẻ của lãnh đạo cũ Hàn Kiến Quốc.
Chẳng còn vẻ oai phong như trước nữa.
Anh ta nghiến răng nghiến lợi nói:
"Ta tính toán mọi đường, không ngờ cuối cùng lại bị một kẻ mới vào nghề tính kế!"
Tôi cũng không biết đây là khen tôi hay m/ắng tôi nữa.
Dù sao thì kẻ từng chèn ép tôi khắp nơi năm xưa, nay đã nhận án tù chung thân.
Những người khác cũng lần lượt bị kết án từ ba đến mười năm tù.
Sau đó, lãnh đạo cũ Hàn Kiến Quốc đã trở lại.
Không ngồi vào vị trí của Chu Dương Thanh, mà còn tiến xa hơn một bậc, trở thành một thành viên trong nhóm những nhân vật lớn đứng sau màn.
Nghe đồn, nhóm nhân vật lớn đó cũng đã có một đợt thay m/áu, thậm chí còn thảm khốc hơn cả cấp dưới.
Còn tôi, khi quay trở lại Cục thành phố, đã được mọi người gọi là "Chủ nhiệm Vương".
Tôi đã sửa đổi lại thời hạn luân chuyển cơ sở.
Tiếp tục mỗi năm một lần.
Những kẻ từng chế giễu, hả hê trước nỗi đ/au của tôi năm xưa, không một ai có thể trốn thoát.
Còn về tương lai, cứ xem cách họ thể hiện thế nào đã.
Đây không phải là tà/n nh/ẫn.
Đây là quy tắc sinh tồn nơi công sở mà chính tôi đã phải tự mình nếm trải mới đúc kết ra được.