Tranh thủ lúc bố mẹ đi m/ua cơm, tôi đ/au đớn nhăn nhó ngồi lên xe lăn, hỏi thăm rồi tìm đến phòng b/ệnh hạng sang của con gái Lý Hà.
Bên trong, hai mẹ con đang cười nói vui vẻ.
Lý Hà nói: "Con gái à, con đúng là có số hưởng, mẹ đã đường cùng rồi mới nghĩ đến hơn bốn mươi đứa học sinh trong lớp."
"Kết quả lại thật sự có một đứa khớp, đúng là vận may của nhà mình!"
Khụ khụ.
Tôi khẽ ho một tiếng.
Lý Hà phát hiện ra, lập tức bảo con gái quay người lại, bước tới chặn tôi rồi kéo tôi ra ngoài cửa.
"Giang Ngôn, đừng nói với bất kỳ ai là em đã c/ứu con gái cô, con gái cô trông thế nào em cũng không cần quan tâm."
"Đám học sinh trong lớp cô cũng đã dặn dò cả rồi, chuyện này cứ xem như chưa từng xảy ra."
Nghe những lời đó, tôi nhất thời không biết đáp lại thế nào.
Ý gì đây? Sợ tôi lấy danh nghĩa ân nhân c/ứu mạng để quấy rầy con gái bà ta sao?
Gượng ép nặn ra một nụ cười, tôi nói:
"Cô ơi, viện phí của em còn thiếu ạ."
"Thiếu thì đóng thôi."
Bà ta nói tỉnh bơ.
Nhưng sau khi thấy ánh mắt tôi, bà ta lập tức "ồ" lên một tiếng.
"Xin lỗi nhé, cô quên mất, đây là tiền bồi dưỡng cô gửi em, em cầm lấy đi."
Bà ta nhét vào tay tôi hai trăm tệ.
Ngay sau đó đồ ăn ngoài đến.
Bà ta xách đủ loại cháo dinh dưỡng, hớn hở đẩy cửa quay vào.
"Bảo bối của mẹ, xem mẹ m/ua gì cho con này?"
"Cạch" một tiếng, tiếng khóa cửa vang lên.
Giống như trái tim tôi lúc này.
Vỡ vụn tan tành.
Hai trăm tệ... tiền bồi dưỡng?
Tôi cười khổ, rất muốn đạp cửa ném trả hai trăm tệ đó vào mặt bà ta.
Thế nhưng, tôi còn phải thi đại học.
Tôi còn cần phải được kèm cặp.
Tôi còn phải trông cậy vào bà ta.
Giang Ngôn ơi là Giang Ngôn, hôm nay mày rước cái thứ chuyện quái q/uỷ gì vào người vậy!
Bố mẹ quay lại.
Họ mang theo cháo tự nấu ở nhà, cẩn thận đưa đến bên miệng tôi.
"Nào, há miệng ra, uống bát cháo, rồi uống thêm bát canh gà, sức khỏe mới mau hồi phục được."
Nuốt một ngụm, lòng tôi trăm mối ngổn ngang.
"Bố mẹ, con xin lỗi..."
Khóe mắt tôi đỏ hoe.
Mẹ tôi lắc đầu, chỉ lặng lẽ đút cho tôi ăn.
Bố tôi cũng ở bên cạnh không nói một lời.
Cả đêm lặng lẽ canh giữ tôi.
Nằm viện tròn bảy ngày.
Nhà tôi tốn tổng cộng hơn 5000 tệ tiền viện phí.
Đó là thu hoạch từ vụ mùa cả năm của gia đình tôi.
Nhưng bố mẹ tôi chẳng nói gì, cũng không hỏi han nửa lời.
Từ ngày Lý Hà không xuất hiện, hai ông bà về quê hầm canh cho tôi, chắc hẳn đã biết kết quả sẽ là như thế này.
Thằng học sinh lớp 12 như tôi, xem như đã được dạy một bài học nhớ đời.
Ngày xuất viện, bố mẹ xách hành lý giúp tôi, chen lên xe buýt.
Ngoài cửa sổ, tôi thấy chẳng bao lâu sau, chiếc xe hơi của Lý Hà đã chạy đến cổng b/ệnh viện, dường như muốn lái thẳng vào tận sảnh.
Đứa con gái của bà ta đang đứng ở chỗ râm mát.
Lý Hà xuống xe chạy bước nhỏ, cầm ô che nắng đón con gái lên xe.
Chiếc xe chạy rất nhanh, lúc vượt qua xe buýt của chúng tôi, còn bấm còi inh ỏi như chê chúng tôi chậm chạp.
Tài xế càu nhàu:
"Vội đi đầu th/ai à, không đủ điều kiện vượt mà cứ vội cái gì, vô ý thức!"
Tôi quay lại trường.
Các bạn trong lớp thấy tôi quay lại cũng khá ngạc nhiên.
Vài người hỏi tôi hồi phục thế nào, tôi gật đầu bảo vẫn ổn.
Hôm đó lại đúng vào kỳ thi khảo sát, tinh thần tôi không tốt, bài làm rất tệ, kết quả tụt hơn 100 bậc.
Không dám trì hoãn thời gian, tôi đi tìm Lý Hà ngay.
Vì một tuần tuy không dài, nhưng ở thời điểm nước rút lớp 12 này, cũng sẽ hổng mất khá nhiều kiến thức trọng tâm.
Bà ta đã hứa sẽ kèm cặp tôi mà.
Đẩy cửa văn phòng.
Lý Hà ngước mắt nhìn tôi một cái, rồi lập tức cúi đầu tiếp tục làm việc.
Miệng nói: "Giang Ngôn về rồi à, hồi phục thế nào rồi?"
"Vẫn tốt ạ."
"Thế là được rồi, cô đã bảo mà, hiến tủy hồi phục nhanh lắm, em đừng lo lắng làm gì."
Lý Hà trả lời qua loa, trong lời nói dường như còn có chút trách móc.
Đây là trách tôi hiến không kịp thời sao?
Ngoài tủy ra, nhà tôi còn mất trắng hơn 5000 tệ, bà ta một chữ cũng không nhắc tới.
Tôi suýt chút nữa tức đến bật cười.
Nhưng tôi không chấp.
Dù sao cũng đang cần nhờ vả.
Con gái bà ta b/ệnh thì c/ầu x/in tôi.
Bây giờ, tôi phải c/ầu x/in bà ta kèm cặp cho tôi.
"Cô ơi, tuần em nằm viện thì lớp mình đã giảng những bài gì ạ?"
Tôi khéo léo nhắc nhở.
Ai ngờ Lý Hà nói thẳng với tôi: "Đi tìm lớp trưởng mà hỏi, xem có vở ghi không."
Tôi cố nén sự c/âm nín.
Lớp trưởng là loại người nào, cô là chủ nhiệm mà không biết sao?
Hơn nữa, nếu chỉ cần xem vở ghi là xong, thì ai cũng đỗ được 985 rồi.
Chuyện đã đến nước này, tôi nói thẳng luôn:
"Cô ơi, từ hôm nay, sau giờ học cô kèm cặp cho em nhé."
Nào ngờ Lý Hà nhíu mày, đặt bút xuống.
"Giang Ngôn, em nói cái gì đấy?"
Bà ta vô cùng khó hiểu.
Như thể kinh ngạc sao tôi lại có thể nói ra những lời như vậy.
Tôi nói: "Chẳng phải lúc đó cô đã hứa với em là sẽ kèm cặp cho em, để em đỗ vào 985..."
"Ha ha..."
Lý Hà bật cười thành tiếng.
Như thể vừa nghe thấy một câu chuyện cười nực cười nhất trên đời.
Bà ta cầm bút lên, tiếp tục chấm bài.
Thậm chí không ngẩng đầu lên mà nói với tôi:
"Giang Ngôn, em là học sinh lớp 12, em cũng biết lớp 12 căng thẳng thế nào rồi đấy."