Lão khốn này, vừa bị người khác trút gi/ận xong, giờ lại định quay sang trút gi/ận lên đầu tôi.
Tôi hỏi ngược lại ông ta: "Có ý gì? Giờ quy định cấm người ta cười à? Thế ông tìm hộ tôi cái văn bản quy chế nào ghi rõ cấm không được cười trong đơn vị đi!"
Mặt Chu Vũ lại đen sì, lần này là vừa dài vừa đen.
Tôi tiếp tục: "Ông thấy bài viết này như c*t, còn tôi thấy nó khá ổn, con người mà, ai chẳng có chủ quan. Nếu ông thấy không được thì phiền ông tự tay sửa lấy, còn nếu muốn tôi sửa thì làm ơn nói năng cho tử tế vào!"
Cả văn phòng im phăng phắc, có một cảm giác kỳ quái như trước cơn bão.
Chu Vũ n/ổ tung, gân xanh trên trán nổi lên cuồn cuộn, gầm lên: "Mẹ nó, mẹ nó, mẹ nó, mẹ kiếp."
"Cậu đừng có nói với tôi nhiều lời! Không muốn làm thì cút ngay cho tôi!"
Xem ra lần này là hoàn toàn mất kiểm soát rồi.
Tôi cười khẩy, chậm rãi giơ điện thoại lên.
"Tôi ghi âm lại rồi đấy, giờ x/ác nhận lại với ông, là bắt tôi đi thật à? Ông đã bàn bạc với bộ phận tổ chức và thủ trưởng đơn vị về việc điều chuyển cụ thể chưa? Ngày mai tôi sẽ đi hỏi bên bộ phận tổ chức xem sao."
Chu Vũ trợn tròn mắt nhìn tôi, miệng mấp máy muốn nói gì đó rồi lại thôi, cuối cùng câu ch/ửi thề kia cũng đành nghẹn lại trong họng.
Tôi nhướn mày nhìn ông ta.
Chu Vũ mặt c/ắt không còn giọt m/áu, thở dốc, ngón tay chỉ vào tôi "Cậu... cậu..." chưa nói xong, chân đột nhiên mất sức, ngồi bệt xuống đất.
Cả đám người xung quanh đều sợ hết h/ồn.
Tôi là người đầu tiên lao ra khỏi văn phòng, hét lớn: "Không xong rồi, chủ nhiệm Chu vì quá kích động nên ngất xỉu rồi!"
Lưu Đại Vũ và Trương Vân cũng hoảng lo/ạn.
Xung quanh toàn là tiếng la hét.
Tôi lập tức gọi 120.
Lưu Đại Vũ ở bên cạnh chỉ trích tôi: "Vương Viễn, mày tiêu đời rồi, việc này mày cứ chờ mà chịu trách nhiệm đi."
Trương Vân cũng hùa theo: "Tôi có thể làm chứng, Vương Viễn, cậu cứ chờ bị kỷ luật đi."
Tôi ra tay trước: "Tôi chịu trách nhiệm? Tôi chịu trách nhiệm cái gì. Thứ nhất, Chu Vũ vì chuyện kiểm tra sáng nay mà trút gi/ận lên tôi, cậu mới là nguồn cơn chính, muốn chịu trách nhiệm thì cậu mà chịu. Thứ hai, cả quá trình tôi không hề kích động, không đe dọa, không khiêu khích, ông ta tự có vấn đề về tâm lý lại bắt tôi gánh tội à?"
"Đã vậy, giờ tôi thấy hai người đang b/ắt n/ạt tôi, tim tôi đ/au quá, tôi cảm thấy mình cũng sắp ngất rồi, lát nữa xe c/ứu thương đến, chở luôn tôi đến b/ệnh viện đi."
Hai người bọn họ trố mắt nhìn tôi.
5.
Xe 120 chưa kịp đến b/ệnh viện, Chu Vũ đã tự tỉnh lại.
Nghe tin xe c/ứu thương đến, ông ta sống ch*t không chịu đi b/ệnh viện.
Tôi vẫn kéo ông ta lại: "Chủ nhiệm Chu, ông ngất xỉu rồi, sao có thể không đi b/ệnh viện được chứ? Giờ tôi cũng thấy khó chịu lắm, hai chúng ta cùng đi kiểm tra cho chắc."
Chu Vũ cố gắng gượng ngồi dậy: "Tôi không sao, vừa rồi chỉ là bị nghẹn hơi thôi, giờ đỡ nhiều rồi."
Đương nhiên tôi biết lý do Chu Vũ không chịu đi b/ệnh viện.
Ông ta đang làm Chánh văn phòng rất suôn sẻ, đợt tới là được thăng chức rồi.
Lúc này mà vì kích động tâm lý mà phải vào viện, lãnh đạo sẽ cho rằng thể lực ông ta không tốt, không thích hợp làm văn phòng, cũng không thích hợp để thăng chức.
Kể cả có thăng chức thì cũng chỉ là những vị trí rìa, không thể giao trọng trách.
Điều này đi ngược lại với những gì Chu Vũ luôn theo đuổi.
B/ệnh viện, ông ta thực sự không muốn đến.
Nhưng không được!
Tôi là một cấp dưới có lương tâm, sao có thể nhẫn tâm để lãnh đạo ngất xỉu mà không quan tâm cơ chứ?
Tôi không chỉ cõng ông ta lên xe c/ứu thương.
Mà còn chủ động thanh toán trước viện phí cho ông ta.
Cuối cùng qua kiểm tra tại b/ệnh viện, Chu Vũ bị cao huyết áp do kích động, phải nằm viện theo dõi vài ngày.
Tôi nhanh chóng chụp lại kết quả chẩn đoán của Chu Vũ.
Chu Vũ nằm viện, còn tôi, dưới sự thêm mắm dặm muối của Lưu Đại Vũ và Trương Vân, đã trở thành "kẻ cứng đầu" số một trong đơn vị.
Mặc dù tôi đã tự giải thích lý do, nhưng dù sao Chu Vũ cũng đã vào viện.
Mọi người đã có định kiến từ trước rồi.
Tôi tự nhủ, là kẻ cứng đầu thì cứng đầu, dù sao vẫn hơn là kẻ nhu nhược.
Tôi còn bị thủ trưởng gọi lên văn phòng, bắt đầu màn "tâm sự, trò chuyện".
Cứ nói đi, ai nói lại được tôi chứ.
Tôi cứ "tai này qua tai kia".
Nói chung, ba ngày sau, Chu Vũ trở lại văn phòng.
Tôi cũng thu liễm lại tính khí, nhưng với sự sắp xếp của Chu Vũ, tôi không còn đối đầu trực diện với ông ta nữa.
Nhưng, tôi cũng chỉ giả vờ không đối đầu thôi.
Việc ông ta sắp xếp, tôi đều "vâng vâng dạ dạ" trước mặt, sau lưng thì chẳng thèm để tâm.
Tôi, Lưu Đại Vũ, Trương Vân đạt được một sự cân bằng hiếm có.
Đó là tất cả đều chọn "nằm thẳng".
Chu Vũ bỗng chốc trông già đi mấy tuổi.
Nhưng tôi nghĩ mình không phải nguyên nhân chính.
Ít nhất, công việc trong phạm vi của tôi, tôi vẫn hoàn thành nghiêm túc.
Hai người còn lại, không sai chỗ này thì cũng sai chỗ kia.
Khiến Chu Vũ lại vài lần đứng trước cửa văn phòng ch/ửi bới ầm ĩ.
Mất đi "con trâu ngựa" gánh vác là tôi, những lần sai sót này họ đều phải tự sửa, chứ không còn quanh đi quẩn lại đổ lên đầu tôi nữa.
Thậm chí còn xuất hiện vài lần cả hai phải tăng ca cuối tuần.
Tôi nhìn mọi người bắt đầu làm việc theo đúng phân công.
Không khỏi buồn cười, hóa ra, ông Chu Vũ đây hoàn toàn có khả năng sắp xếp công việc ổn thỏa mà.