Mẹ tôi là vậy đấy, chỉ cần tôi làm gì không vừa ý là bà lại càm ràm không ngớt. Nếu là trước kia, tôi chẳng bao giờ dám hỏi lại bà lần thứ hai. Nhưng hôm nay, tôi nhất quyết bắt bà phải tự vào trong lấy.

“Thật sự không có mà, không tin mẹ tự vào mà xem.”

Mẹ tôi nghe vậy liền làu bàu đi vào.

“Hôm nay mà mẹ tìm thấy thì con liệu h/ồn mà nuốt trọn cái cân đấy vào.”

“Suốt ngày chẳng làm được tích sự gì, nuôi con có ích lợi gì không biết.”

Mẹ tôi vừa lầm bầm đầy vẻ mỉa mai vừa bước vào trong. Vừa vào cửa, bà nhìn ngay về phía chỗ ban đầu để cái cân.

“Chẳng phải ở... Ơ, rõ ràng là mẹ để ở đây mà...”

Tôi không nói gì, lúc này cũng chẳng cần phải nói gì cả. Mẹ tôi ngồi xổm xuống đất bắt đầu tìm ki/ếm, miệng lầm bầm:

“Hôm qua rõ ràng mình để gọn gàng rồi, đứa nào lấy đi đâu rồi không biết.”

Tôi để không kín đáo cho lắm nên mẹ tôi tìm thấy rất nhanh. Bà cầm lấy rồi dí cái cân đò/n vào mặt tôi.

“Nhìn đi, đây chẳng phải tìm thấy rồi sao, đúng là đồ vô dụng.”

Nói xong, bà đổi giọng gọi chị dâu:

“Tĩnh à, cởi bớt áo dày của đứa bé ra, không là cân không chuẩn đâu.”

Mẹ tôi đặt đứa bé lên khay, một tay nhấc sợi dây treo đứa trẻ lên, tay kia loay hoay chỉnh sợi dây quả cân cho khớp với vạch chia. Tôi nhìn quả cân đung đưa ngay phía trên đầu cháu gái. Con bé như thể nhìn thấy đồ chơi, giơ tay định với lấy. Chị dâu đứng bên cạnh lo lắng, đặt tay dưới người đứa bé, cảnh giác đề phòng con rơi xuống. Nhưng chị đâu biết rằng, mối nguy hiểm thực sự lại chính là quả cân đang treo lơ lửng trên đầu.

Cảnh tượng kiếp trước và hiện tại chồng chéo lên nhau. Mẹ và chị dâu vây quanh lấy đứa bé. Anh trai tôi vẫn đang lướt điện thoại, thỉnh thoảng lại phát ra vài tiếng cười. Điểm khác biệt duy nhất là lần này tôi đứng ở rất xa. Nhưng chính vì đứng xa, tôi mới thấy ánh mắt anh trai rõ ràng đang liếc về phía này. Vậy tại sao anh ấy lại không trực tiếp lại xem? Rốt cuộc thì người cha nào mà chẳng quan tâm đến con mình chứ.

Tôi xoa xoa tay, cảm thấy kỳ quái. Phía đó, mẹ tôi vẫn đang điều chỉnh vạch cân, cứ như muốn chính x/ác đến từng lạng từng gram. Chị dâu đứng bên cạnh giục mẹ tôi làm nhanh lên. Mẹ tôi miệng thì đáp lời nhưng tay vẫn không ngừng xoay xoay quả cân. Quả cân theo lực tác động mà kéo căng sợi dây. Nhìn sợi dây thô ráp đã cũ kỹ, đôi tay đang xoa vào nhau của tôi bỗng khựng lại. Tôi thử chà xát thêm lần nữa. Dính dính. Tôi giơ tay lên nhìn. Là keo dán.

Tôi sực nhớ ra, đây là khi tôi di chuyển cái cân lúc nãy, tay đã chạm vào sợi dây của quả cân. Tôi đột nhiên nhận ra điều gì đó. Sau khi định thần lại, tôi lao thẳng về phía đứa cháu gái. Chỉ thấy quả cân trên đầu con bé đung đưa càng lúc càng dữ dội.

“Á!”

Tiếng hét gần như đồng bộ với hành động của tôi. Một tiếng động trầm đục vang lên. Quả cân sượt qua mu bàn tay tôi rồi rơi xuống đất. Chị dâu kêu lên thất thanh, giọng r/un r/ẩy vì lo lắng:

“Không... không sao chứ? Không đ/ập vào người chứ?”

Nói rồi chị vội vàng giành lấy đứa bé từ tay tôi, kiểm tra tỉ mỉ. Vừa xem vừa trách mẹ tôi:

“Ôi mẹ ơi, con đã bảo cách cũ này không đáng tin mà, mẹ nhìn xem, suýt chút nữa là đ/ập vào con rồi. Nếu bị thứ sắt này rơi trúng, một đứa bé nhỏ thế này sao chịu nổi ạ?”

Mẹ tôi bị nói đến mức ngẩn người, tiếng phản bác cũng trở nên yếu ớt.

“Sao lại trách mẹ, ai mà biết sợi dây này không chắc chắn nên mới đ/ứt chứ.”

Mẹ tôi nhìn đứa trẻ bình an vô sự, trong mắt lóe lên một tia cảm xúc khó nhận ra. Đó không phải là sự nhẹ nhõm sau cơn h/oảng s/ợ, mà lại pha chút tiếc nuối. Anh trai tôi nãy giờ không nói lời nào, nghe chị dâu trách mẹ liền lên tiếng:

“Thôi, mẹ cũng vì lòng tốt thôi, đứa bé không sao là được rồi.”

Chị dâu bế con, nhìn anh trai đầy khó tin:

“Con gái anh suýt nữa bị đ/ập trúng đấy! Em không được nói hai câu à!”

Anh tôi nén gi/ận, cố kiên nhẫn giải thích:

“Anh không có ý đó, anh thấy mọi người đều vì con thôi, mẹ cũng có ý tốt, đã không sao rồi thì đừng làm lớn chuyện, cả nhà vui vẻ chẳng tốt sao.”

Anh trai tôi vốn quen với kiểu hòa giải vô thưởng vô ph/ạt này. Chị dâu nhìn anh trai rồi nhìn mẹ, bế con vào nhà. Anh tôi vỗ vỗ tay mẹ:

“Không sao đâu mẹ, con vào dỗ cô ấy.”

Sau đó cũng đi theo vào trong. Giờ bên ngoài chỉ còn lại tôi và mẹ. Mẹ tôi nhìn tôi với vẻ c/ăm gh/ét khó hiểu.

“Tay con cũng nhanh thật đấy, cách xa thế mà cũng đỡ được.”

Tôi không nghe ra được đó là giọng điệu gì. Không giống lời cảm ơn, mà giống một câu trần thuật và chất vấn hơn. Tôi không đáp, chỉ trân trân nhìn quả cân rơi trên mặt đất. Mẹ tôi nhìn theo ánh mắt tôi, chột dạ nhặt quả cân lên với vẻ hoảng lo/ạn, giấu ra sau lưng rồi đi vào trong nhà.

Chứng kiến tất cả những chuyện này, một ý nghĩ đ/áng s/ợ trỗi dậy trong lòng tôi. Đợi mọi người đi hết, tôi cũng trở về phòng mình. Mọi việc vừa xảy ra quá nhanh, gần như là phản xạ tự nhiên, không kịp suy nghĩ. Giờ ngẫm lại, cảm thấy chỗ nào cũng không đúng. Tôi vốn định kiếp này chuyện không liên quan đến mình thì treo cao lên, nhưng sau khi nhìn thấy vẻ ngây thơ đáng yêu của cháu gái, tôi không đành lòng nhìn con bé cứ thế mà mất mạng. Và quan trọng nhất, tôi đã phát hiện ra cái cân đò/n đó đã bị người ta giở trò.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Ba chiếc đũa

Chương 16
Người hàng xóm mới chuyển đến hỏi mượn tôi ba chiếc đũa. Vì phép lịch sự, tôi đưa luôn cho anh ta hai đôi. Nhận đũa xong, anh ta bỗng cười một nụ cười đầy ẩn ý. Rồi quay người bỏ đi luôn. Buổi tối. Tôi kể chuyện này với chồng. Tiện thể than phiền rằng hàng xóm mới chẳng có chút phép tắc nào, đến một câu cảm ơn cũng không nói. Chồng tôi im lặng một lúc, rồi đột nhiên cau mày: "Em chắc là anh ta chỉ mượn đúng ba chiếc?" Biểu cảm của anh ấy nghiêm túc đến mức khiến tôi sống lưng phát lạnh. Tôi gật đầu: "Đúng vậy mà, chỉ ba chiếc thôi. Anh không thấy kỳ lạ à?" Tôi vừa dứt lời. Chồng đặt đôi đũa trong tay xuống, giọng gấp gáp: "Mau thu dọn đồ đạc ngay." "Chúng ta chuyển nhà."
164
2 Câu cá Chương 7
4 Lên nhầm xe. Chương 10
9 Nghiễn Chinh Chương 15
11 Chuộc tội Chương 12

Mới cập nhật

Xem thêm