Lầm lỡ một thời

Chương 5

24/06/2026 08:34

Khi bước vào cửa, trong nhà tối om. Bật đèn phòng khách lên, tôi không thấy Chu Thời An trên ghế sofa. Trong phòng khách cũng không có.

Tôi nhẹ nhàng đẩy cửa phòng ngủ chính. Qua luồng sáng hắt vào trong, tôi thấy Chu Thời An nằm ngửa trên chiếc giường lớn. Tống Tuyết nằm nghiêng bên cạnh hắn, một tay còn ôm lấy cánh tay hắn.

Một khung cảnh hài hòa, tươi đẹp làm sao. Dù đã không còn bận tâm, nhưng hình ảnh này vẫn thực sự chướng mắt. Hốc mắt tôi hơi cay cay. Thở nhẹ một hơi, tôi xoay người trở về phòng dành cho khách.

Trên bàn ăn buổi sáng. Một cốc sữa, một quả trứng luộc, hai lát bánh mì. Khi tôi đang ăn, Chu Thời An từ trong phòng ngủ bước ra. Theo sau là Tống Tuyết đang mặc bộ đồ ngủ. Hắn nhìn bàn ăn trống trơn, rồi lại đi một vòng vào bếp.

"Đường Đường, bữa sáng của chúng ta đâu?"

"Xin lỗi, không biết mấy giờ hai người ngủ dậy, tôi chỉ làm phần của mình thôi."

Chu Thời An mặt hơi đỏ, chột dạ giải thích: "Tiểu Tuyết mới đến còn hơi lạ lẫm, hôm qua cơ thể lại không khỏe, nên anh ngủ lại với cô ấy một lát..."

Chưa nói hết câu, hắn nhìn thấy miếng băng gạc trên mặt tôi, liền sải bước tới bên cạnh.

"Đường Đường, em bị thương thế nào rồi? Có nghiêm trọng không?"

Tôi chậm rãi nuốt miếng bánh mì trong miệng, mắt cũng không thèm ngước lên.

"Chẳng phải anh đều thấy rồi sao?"

"Một đêm đã qua rồi, bây giờ anh mới hỏi tôi bị thương thế nào, là đang quan tâm tôi đấy à?"

"Yên tâm đi, không ch*t được đâu."

Khóe miệng Chu Thời An gi/ật gi/ật, hắn giơ tay định chạm vào miếng băng gạc trên đầu tôi. Tôi lùi lại né tránh, tay hắn lơ lửng giữa không trung, rồi ngượng ngùng hạ xuống. Sắc mặt hắn tối sầm lại trông thấy.

"Đường Đường, em nói chuyện nhất định phải mỉa mai châm chọc như thế sao? Không phải chỉ là không đi b/ệnh viện cùng em thôi à, có cần phải làm ầm ĩ thế không? Biết điều một chút không được sao?"

"Tiểu Tuyết cô ấy đổi chỗ ở mới nên lạ giường không ngủ được, lặn lội đường xa đến nương nhờ anh, anh ở lại bên cạnh cô ấy thì có gì không đúng?"

Tống Tuyết lúc này mắt đỏ hoe. Cô ta như thể chịu đựng nỗi oan ức tày đình, cẩn thận kéo lấy vạt áo Chu Thời An, ra hiệu hắn đừng nói nữa. Sau đó, cô ta tiến lên một bước, vẻ mặt ủy khuất đi đến trước mặt tôi.

"Đều là tại em không tốt, khiến chị dâu gi/ận rồi. Hay là em đi đi, đừng vì em mà hai người cãi nhau, ảnh hưởng đến tình cảm của anh chị."

Cô ta làm bộ muốn đi ra ngoài, vừa bước được một bước thì cơ thể yếu ớt loạng choạng, suýt ngã, được Chu Thời An kịp thời đỡ lấy ôm vào lòng. Hắn gi/ận dữ nhìn tôi.

"Đường Đường, sao em lại trở nên m/áu lạnh thế này?"

"Tiểu Tuyết vừa ly hôn, đã đủ đáng thương rồi, em ngay cả việc để cô ấy ở đây hai ngày cũng không dung thứ được sao?"

"Tiền đặt cọc căn nhà này anh đóng nhiều hơn em, anh có quyền quyết định ai được ở đây. Nếu có người phải đi thì chính là em!"

"Bốp" một tiếng, tôi vơ lấy quả trứng trong đĩa ném thẳng vào mặt Chu Thời An.

"Đây là chính lời anh nói đấy nhé."

"Chu Thời An, anh đừng có mà hối h/ận!"

Tôi chạy về phòng ngủ, lấy chiếc túi xách trong tủ ra rồi cứ thế bước thẳng không ngoảnh đầu lại.

Ánh mặt trời buổi sớm từ từ nhô lên, tỏa sáng rực rỡ. Quét sạch cái lạnh lẽo đã đ/è nén mấy ngày nay. Khung cảnh rực rỡ ấy khiến lòng người bừng tỉnh. Trái tim tôi cũng trở nên thông suốt, rộng mở.

Suốt hai ngày, Chu Thời An không hề có lấy một cuộc điện thoại hay tin nhắn nào. Dường như hắn chẳng hề quan tâm tôi đã đi đâu, có nơi ăn chốn ở hay không. Tâm trạng tôi rất bình tĩnh, đây vốn là điều đã nằm trong dự liệu.

Nhưng tôi vẫn tranh thủ quay về một chuyến. Vì hôm đó đi vội quá, tôi quên mang theo bộ váy cưới trong tủ. Đó là bộ váy mà tôi và Dương Hân đã lượn lờ bao nhiêu cửa hàng, thử mãi mới quyết định m/ua. Tôi phải mặc nó để gả cho người mình yêu, không thể để nó lại đây được.

Khoảnh khắc chìa khóa cắm vào ổ, trong phòng khách tỏa ra mùi cơm canh thơm phức. Đẩy cửa bước vào, Chu Thời An đang ngồi trước bàn ăn xem điện thoại. Thấy tôi vào, mắt hắn sáng lên. Nhưng ngay lập tức lại giả vờ như không có chuyện gì.

"Biết lỗi nên tự giác quay về rồi à? Thôi bỏ đi, anh cũng không truy c/ứu nữa, về là tốt rồi."

Tôi nhếch mép. Người này đúng là biết tự tìm bậc thang để xuống.

Nghe thấy tiếng tôi, Tống Tuyết bê đĩa sườn xào chua ngọt từ trong bếp đi ra. Cô ta mặc bộ đồ mặc nhà của tôi, thắt chiếc tạp dề hoạt hình của tôi. Trông cứ như đã thành nữ chủ nhân của căn nhà này vậy.

"Tạ ơn trời đất, chị dâu chị về rồi. Không thì em thật sự trở thành tội đồ phá hoại tình cảm của hai người mất."

"Chị dâu, chị mau ngồi xuống ăn cơm cùng chúng em đi, xem tay nghề của em thế nào? Anh Chu bảo món em làm ngon tuyệt, chị có muốn nếm thử không?"

Cô ta bày ra dáng vẻ của một nữ chủ nhân, đưa một miếng sườn đến bên miệng Chu Thời An.

"Anh Chu, mau nếm thử xem sườn xào chua ngọt của em còn đúng vị ngày xưa không?"

Chạy vạy cả quãng đường, bụng tôi quả thực đã đói. Tôi thẳng thừng kéo ghế ngồi xuống, không chút khách khí mà cầm bát cơm lên. Phải nói là món sườn xào chua ngọt của Tống Tuyết làm thực sự rất ngon.

Thấy tôi ăn ngấu nghiến, Chu Thời An nhíu mày.

"Đường Đường, em không về nhà hai ngày, vẫn còn gi/ận chuyện anh không đưa em đi b/ệnh viện hôm đó à?"

"Tiểu Tuyết cô ấy từ nhỏ đã được nuông chiều, không thể sống thiếu người bên cạnh. Không giống em, vốn đã quen đ/ộc lập rồi."

"Hơn nữa, Tiểu Tuyết đến nhà chúng ta là khách, em đối xử với người ta như vậy, mà còn mặt mũi ăn cơm cô ấy làm à?"

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Ba chiếc đũa

Chương 16
Người hàng xóm mới chuyển đến hỏi mượn tôi ba chiếc đũa. Vì phép lịch sự, tôi đưa luôn cho anh ta hai đôi. Nhận đũa xong, anh ta bỗng cười một nụ cười đầy ẩn ý. Rồi quay người bỏ đi luôn. Buổi tối. Tôi kể chuyện này với chồng. Tiện thể than phiền rằng hàng xóm mới chẳng có chút phép tắc nào, đến một câu cảm ơn cũng không nói. Chồng tôi im lặng một lúc, rồi đột nhiên cau mày: "Em chắc là anh ta chỉ mượn đúng ba chiếc?" Biểu cảm của anh ấy nghiêm túc đến mức khiến tôi sống lưng phát lạnh. Tôi gật đầu: "Đúng vậy mà, chỉ ba chiếc thôi. Anh không thấy kỳ lạ à?" Tôi vừa dứt lời. Chồng đặt đôi đũa trong tay xuống, giọng gấp gáp: "Mau thu dọn đồ đạc ngay." "Chúng ta chuyển nhà."
164
2 Câu cá Chương 7
4 Lên nhầm xe. Chương 10
9 Nghiễn Chinh Chương 15
11 Chuộc tội Chương 12

Mới cập nhật

Xem thêm