Khi trời lạnh, anh còn nhét tay tôi vào túi áo của anh.
Gió cát ở Tây Bắc rất lớn.
Anh luôn chụp khăn trùm đầu chống gió cho tôi mỗi khi ra ngoài.
Trước khi đi ngủ vào buổi tối, anh còn bôi Vaseline vào mũi cho tôi.
Anh lại còn chê tôi g/ầy yếu, sợ gió Tây Bắc thổi bay mất.
Thế là anh cứ không ngừng bồi bổ khiến tôi tăng cân vù vù hơn mười cân.
Tôi cứ ngỡ cuộc sống sẽ cứ bình lặng và hạnh phúc trôi qua như thế.
Ngay khi tôi đã hoàn toàn quên đi Chu Thời An.
Không ngờ có một ngày, hắn lại tìm đến tận cửa.
Bước ra khỏi cổng trường, một người đàn ông g/ầy gò chặn đường tôi lại.
Tôi phải nhìn kỹ hồi lâu mới nhận ra người đó chính là Chu Thời An.
Người thanh niên từng tài hoa xuất chúng, phong độ ngời ngời thời đại học, nụ cười như ánh trăng sáng, phong thái rạng rỡ năm nào.
Người tài năng trẻ tuổi từng mưu lược, sắc sảo nơi công sở, nổi bật giữa đám đông như ngọc thụ lâm phong năm nào.
Giờ đây hốc mắt sâu hoắm, sắc mặt vàng vọt, hình dung tiều tụy.
Hắn nắm ch/ặt tay tôi, trong mắt lóe lên tia sáng gần như đi/ên dại.
"Đường Đường, anh tìm được em rồi."
"Theo anh về được không? Đám cưới của chúng ta vẫn chưa tổ chức mà."
Tôi chán gh/ét đẩy hắn ra, lùi lại hai bước.
"Chu Thời An, chúng ta không quay lại được nữa đâu."
"Ngay khoảnh khắc anh đưa Tống Tuyết về nhà, tôi và anh đã không còn đường lui rồi."
Tôi xoa nhẹ bụng bầu hơi nhô lên.
"Tôi đã kết hôn rồi, không thể nào quay lại quá khứ với anh được nữa."
"Hơn nữa, rời xa anh, tôi rất hạnh phúc."
Nói xong, mặc kệ hắn ngăn cản, tôi xoay người bước về phía chiếc Lincoln màu đen đang đỗ ven đường.
Lục Tử Kiêu tưởng là phụ huynh học sinh đến gây khó dễ cho tôi.
Anh vừa định xuống xe đã bị tôi ngăn lại.
Sau khi xe chạy đi, anh hỏi tôi:
"Người đó là ai?"
Tôi cười toe toét.
"Một con chó đi/ên thôi."
Anh cười.
Một lát sau lại nói: "Ngày mai anh phải đến đón em sớm hơn."
"Dù sao thì bị chó đi/ên cắn cũng không hay ho gì."
Tôi cứ tưởng thấy thái độ kiên quyết của tôi, Chu Thời An sẽ biết khó mà lui.
Không ngờ.
Tên đi/ên này lại dám ra tay với tôi.
Tiết tự học buổi tối của học sinh lớp 12 đều có giáo viên luân phiên trực.
Hôm đó đến lượt tôi.
Tan học, vừa bước ra khỏi cổng trường, một bóng người từ trong bóng cây ven đường đột ngột lao tới.
Chu Thời An vung một thanh sắt nhặt được từ công trường nào đó.
Vừa chạy vừa hét lớn: "Lâm Tiểu Đường, ch*t đi!"
Tôi bị sự xuất hiện đột ngột của hắn làm cho h/oảng s/ợ.
Nhất thời không biết né tránh, cứ đứng sững ở đó.
Trong tình thế nguy cấp.
Lục Tử Kiêu lao đến cực nhanh, cư/ớp lấy thanh sắt, dùng hết sức đạp Chu Thời An văng ra xa.
Anh xoay người ôm chầm lấy tôi.
"Đường Đường, em có sao không? Có bị dọa sợ không?"
Tay anh bị gai trên thanh sắt đ/âm trúng, m/áu tươi nhỏ xuống đất theo từng ngón tay.
Thế nhưng anh hoàn toàn không màng đến, chỉ chăm chú nhìn tôi từ trên xuống dưới xem tôi có bị thương không.
Bảo vệ ở phòng trực đã báo cảnh sát.
Cảnh sát đến rất nhanh.
Kh/ống ch/ế và đưa Chu Thời An đi.
Chu Thời An bị kết án ba năm tù vì tội cố ý gây thương tích.
Trong thời gian hắn chấp hành án, tôi từng vào tù thăm hắn một lần.
Trong lòng tôi luôn có một chấp niệm.
Không hiểu tại sao sau khi vất vả lắm mới theo đuổi được tôi, hắn lại thay lòng nhanh đến thế?
Tại sao đã có Tống Tuyết rồi mà còn không buông tha cho tôi?
Cách qua thanh sắt.
Tôi hỏi hắn: "Tại sao?"
"Đến bước đường này, anh có hối h/ận không?"
Hắn nắm ch/ặt hai tay vào thanh sắt, nhìn tôi không chớp mắt.
"Đường Đường, anh xin lỗi."
Chu Thời An nói xong, buồn bã cúi đầu.
Cổ họng nghẹn đắng, mất một lúc lâu mới lên tiếng.
"Anh từng có một giấc mơ rất dài. Trong mơ, anh bỏ mặc em để đến với Tống Tuyết."
Im lặng một lúc, trong mắt hắn hiện lên một tầng sương mỏng.
Chậm rãi ngẩng đầu, ánh mắt đăm đắm nhìn tôi.
"Anh lừa em là đi công tác, là tăng ca ở đơn vị, nhưng thực chất anh luôn ở bên cô ấy."
"Anh quên mất mình còn có vợ, toàn tâm toàn ý chăm sóc cô ấy mà bỏ rơi em."
"Có đôi khi anh cũng cảm thấy mình làm vậy là sai, là có lỗi với em."
"Nhưng anh nghĩ rằng anh đã cho em danh phận hôn nhân rồi, còn Tống Tuyết chẳng có gì cả. Cô ấy là mối tình đầu, là ánh trăng sáng anh yêu mà không có được, nên anh đã dành hết tình yêu cho cô ấy."
"Anh cứ ngỡ như thế mới là công bằng."
"Sau đó, em mắc b/ệnh rồi ch*t đi, anh mới bừng tỉnh ngộ."
Hắn đ/au đớn rơi hai hàng lệ.
"Anh đến nơi chúng ta thường ngắm biển."
"Ngồi bên bờ biển, nhìn mặt biển, nhìn hoàng hôn, nhắm mắt lại, cứ ngỡ như em đang ngồi bên cạnh."
"Nhưng mở mắt ra mới hiểu rằng... Đường Đường của anh... cô ấy không bao giờ quay lại được nữa."
...
Những giọt nước mắt lớn lăn dài trên má hắn.
Làm ướt đẫm chiếc áo tù trước ng/ực.
"Anh hối h/ận rồi. Anh quay lại tìm tro cốt của em, hiệu trưởng Dương bảo rằng đã rải xuống biển rồi."
"Em chẳng để lại cho anh chút kỷ niệm nào, nhưng có thể trách ai đây? Là anh đã bỏ rơi em trước."
"Đường Đường, là anh bỏ rơi em trước. Anh hối h/ận lắm, anh có lỗi với em."
"Em đợi anh, ra ngoài rồi chúng ta ở bên nhau, anh nhất định sẽ dùng nửa đời còn lại để bù đắp cho em, được không?"
Nhìn hắn kìm nén tiếng khóc, gò má co gi/ật dữ dội.
Lòng tôi tĩnh lặng như mặt hồ, vô cùng bình thản.
"Chu Thời An, đó không phải là mơ đâu."
Tôi khẽ nói.