"Đó chính là kiếp trước của tôi."
Hắn sững sờ, nhìn tôi với vẻ không thể tin nổi.
"Đường Đường, em là... trọng sinh sao?"
Tôi gật đầu.
"Đúng vậy, bây giờ là kiếp này của tôi."
"Cho nên, kiếp này, cả anh và Tống Tuyết đều phải chịu sự trừng ph/ạt."
Nếu không, thiên lý khó dung.
Ngay cả ông trời cũng sẽ không tha thứ!
Bước ra khỏi nhà tù xám xịt, đi dưới ánh mặt trời.
Chấp niệm trong lòng tôi cuối cùng cũng đã buông xuống.
Bầu trời xanh biếc như được gột rửa.
Hiếm khi không có cát vàng đại mạc.
Ánh nắng ấm áp rải lên người, ngay cả hơi thở dường như cũng trở nên nhẹ nhàng hơn nhiều.
Cách đó không xa.
Người đàn ông cao lớn tuấn tú đang đón lấy tôi, dang rộng vòng tay.
Như thể cuộc sống đang mở ra trước mắt tôi bức tranh rực rỡ nhất.
(Hết)