Chị dâu khổ sở theo đuổi anh tôi suốt ba năm, cuối cùng anh tôi cũng chịu gật đầu.
Ngày lễ đính hôn.
Tôi nhìn thấy anh trai ghì một người phụ nữ có nét giống chị dâu đến bảy phần áp vào cửa kính sát đất mà hôn.
Tôi định xông vào thì bị chị dâu cản lại.
Sắc mặt chị bình thản.
“Tiểu Thư, chị đến lần này là để hủy hôn thôi!”
Lần này?
Chị dâu nói với tôi, chị đã sống lại một lần nữa.
Muốn chấm dứt mối tình sai lầm này.
Nhưng anh tôi vẫn chẳng hay biết gì, hôn đến thỏa thích còn nhắn tin cho tôi.
Hỏi chúng tôi đến đâu rồi?
Anh không biết…
Chị dâu không cần anh nữa rồi!
Tôi chỉ muốn chặn số anh trai cho xong.
Chị dâu cầm lấy điện thoại của tôi, gửi một tin nhắn thoại sang.
【Chúng chị đang ở cửa.】
Trong phòng riêng, anh tôi nghe thấy giọng chị, khẽ nhướn mày, dùng một tay đẩy người phụ nữ ra.
Sau đó lau vết son môi còn sót trên khóe miệng.
【Thế thì vào đi, còn đợi gì?】
Giọng điệu ngạo mạn.
Rõ ràng là anh ta chắc mẩm chị dâu yêu anh ta đến mức mê muội.
Tôi không nhịn được, đẩy cửa xông vào hét lên với anh.
“Anh, anh quá đáng lắm rồi!”
“Hôm nay là lễ đính hôn của anh và chị dâu, chị đã chạy khắp thành phố mới m/ua được chiếc nhẫn thiết kế riêng anh thích.”
“Chỉ vì anh chê一句 bộ lễ phục không vừa ý, chị đã lặn lội sang thành phố bên cạnh năn nỉ người ta suốt một tháng, mới chỉnh sửa được kiểu dáng.”
“Khó khăn lắm mới đến ngày đính hôn, khách khứa đều đang đợi dưới kia, vậy mà anh lại…”
“Trốn trong phòng riêng trên lầu, còn, còn…”
Tôi không nói nổi chuyện anh vừa làm!
Anh tôi lại chẳng thèm để tâm, người phụ nữ bên cạnh bật cười, tựa vào người anh tôi mà nhìn chị dâu chòng chọc.
“Trần tổng nói xem, là Trần Thanh Huỳnh giống người anh thích, hay là em giống?”
Anh tôi véo nhẹ má cô ta, cười nhạt: “Dù sao cũng là ngày đính hôn, em bớt nói đi.”
Chị dâu bình thản nhìn mọi chuyện từ đầu đến cuối.
Đúng như lời chị nói với tôi.
Những chuyện này chị đều đã trải qua một lần.
Cũng hiểu rằng, không thể để sai lầm này chồng chất sai lầm khác.
Chị không thèm để ý đến hai người họ, khẽ giọng an ủi tôi.
“Tiểu Thư, đừng gi/ận, lát nữa chị đưa em đi ăn lẩu em thích nhất nhé?”
Được thì được thật.
Nhưng chỉ còn một tiếng nữa là đến lễ đính hôn rồi.
Bố mẹ đều đang đợi ở dưới.
Anh tôi cũng nhận ra sự khác thường của chị dâu, khẽ nhíu mày.
Anh ta vòng tay ôm ch/ặt người phụ nữ bên cạnh, hướng về phía chị dâu nhếch môi cười.
“Trần Thanh Huỳnh, tôi đồng ý đính hôn.”
“Nhưng cô phải biết, tính tôi vốn thế, nếu cô không chịu nổi, chúng ta chia tay sớm cho xong.”
Lại là câu này.
Tôi tức đến ngứa cả răng.
Trước đây anh tôi cũng thường nói câu này, chị dâu luôn im lặng rồi lặng lẽ rời đi.
Tôi không đành lòng.
Đã từng định giới thiệu cho chị dâu mấy anh chàng điển trai.
Chị đều không chịu đi gặp.
Trái tim chị chỉ hướng về anh tôi.
Thấy chị dâu lần nào cũng nhượng bộ, có lần tôi không nhịn được hỏi chị tại sao.
Chị dịu dàng nhìn tôi, khẽ thì thầm.
“Tiểu Thư, chị cũng không biết nữa.”
“Nhưng chỉ cần nhìn thấy anh trai em, chị đã thấy vui lắm rồi.”
Nhưng rốt cuộc anh tôi có sức hút gì chứ?
Phải, gia đình chúng tôi thuộc hàng danh giá bậc nhất ở thành phố Lạc, anh tôi vừa điển trai vừa tài giỏi, chẳng thiếu người để mắt tới.
Trong giới cũng không ít cô gái thích anh.
Nhưng chị dâu cũng chẳng hề thua kém, học thức uyên thâm, nhan sắc xinh đẹp, xử sự chu đáo tinh tế, lời nói luôn nhẹ nhàng như gió xuân, rất được lòng người.
Hơn nữa còn đặc biệt chăm sóc tôi.
Mọi người đều bảo chị chỉ vì yêu anh tôi nên mới yêu cả nhà tôi.
Tôi không chấp nhận điều đó.
Dựa vào đâu chứ, công ty nhà họ Tống tôi cũng có phần.
Tôi cũng có thể làm em gái của chị dâu, chăm sóc chị.
Bố mẹ và bà nội tôi cũng rất quý chị dâu.
Chỉ trừ anh tôi, đồ ngốc nghếch!
Anh tôi như thể đã đoán chắc chị dâu lại sẽ im lặng như mọi khi, rồi đợi anh cùng xuống dự lễ đính hôn.
Chị dâu lại bất chợt lên tiếng.
“Được!”
Được?
Anh tôi quay mắt sang, trầm mặc một lát, dường như quên mất lời mình vừa nói.
Tôi vội nhắc.
“Anh, anh vừa nói nếu chị không chấp nhận được tính anh thì chia tay. Chị dâu đồng ý rồi!”
Anh tôi ném một ánh mắt lạnh lùng: “Không phải chỉ có mỗi mày biết nói, bảo Trần Thanh Huỳnh tự mở miệng ra, cô ta đồng ý cái gì?”
Chị dâu nhìn thẳng vào mắt anh tôi, giọng nhẹ nhàng nhưng kiên định.
“Tôi nói, đồng ý chia tay.”
Gương mặt anh tôi khựng lại ba giây, bỗng khẽ tặc lưỡi, rồi bật cười.
“Trần Thanh Huỳnh, cô học trò ‘thả mồi bắt bóng’, ‘lùi một bước để tiến hai bước’ từ bao giờ vậy?”
Anh nói kéo dài giọng, lại bồi thêm: “Đồng ý chia tay nghĩa là hủy luôn cả lễ đính hôn?”
Lễ đính hôn hủy bỏ…
Lễ đính hôn này, chị dâu đã chuẩn bị kỹ lưỡng từ lâu.
Từ khâu trang trí, m/ua sắm, đến việc sắp xếp nhân sự, chị đều dốc hết tâm sức.
Ngày đặt xong khách sạn, chị dâu cười nói với tôi.
“Tiểu Thư, chị cảm giác như đang mơ vậy, anh ấy lại chịu đồng ý đính hôn với chị.”
Tôi lại không vui nổi.
Chỉ thấy lo lắng.
Chị dâu rốt cuộc thích anh tôi cái gì chứ?
Lần đầu chúng tôi gặp chị dâu là ở trại trẻ mồ côi.
Năm tôi lên sáu, bố tôi quyên góp một chuyến hàng nhu yếu phẩm cho trại trẻ mồ côi ở quê, tôi và anh trai cùng đi trao quà.
Anh trai năm đó mười hai tuổi.
Anh đã nhìn thấy chị Thanh Huỳnh ngay từ cái nhìn đầu tiên.
Khi ấy chị g/ầy gò nhỏ bé, lẽo đẽo đi sau đám trẻ, làn da hơi thô ráp, nhưng đôi mắt lại to tròn và trong veo.
Anh tôi nghe vị giám đốc trại kể rằng bố mẹ chị Thanh Huỳnh đã qu/a đ/ời vì t/ai n/ạn giao thông, trong nhà chỉ còn họ hàng xa, đều ở tít tận phương xa, không ai chịu nhận nuôi chị.
Mới bị đưa đến trại trẻ mồ côi.
Ông còn bảo chị Thanh Huỳnh chỉ hay e dè người lạ, chứ ngày thường rất ngoan ngoãn và hiểu chuyện.