Tôi không còn nuông chiều anh như chị Thanh Huỳnh trước đây nữa.
Mỗi lần anh kén chọn, chị đều tìm đủ mọi cách để nấu những món ngon cho anh.
Tôi đặt bát cháo bí đỏ trước mặt anh.
“Anh, đây là b/ệnh viện, không phải biệt thự của anh, cũng chẳng có người giúp việc đâu. Không ăn thì chỉ có nhịn đói thôi.”
Anh không còn chút khí thế nào, nhìn tôi rồi lẩm bẩm.
“Anh muốn uống cháo th!t nạc trứng bắc thảo…”
Cháo th!t nạc trứng bắc thảo là món tủ của chị Thanh Huỳnh.
Tôi thở dài,
đặt đồ ăn ngoài, anh nhìn bát cháo với đôi môi tái nhợt nhưng vẫn không chịu ăn.
“Không phải vị này…”
“Thế anh muốn vị gì?”
“Vị chị Thanh Huỳnh nấu…”
Tôi nghiến răng, đổ phịch bát cháo vào thùng rác.
“Anh, anh có thể nhìn thẳng vào thực tế được không? Chị Thanh Huỳnh không thể đến nữa, cũng không thể nấu cháo cho anh ăn đâu!”
Mấy ngày nay, câu nào anh nói cũng không rời khỏi chị Thanh Huỳnh.
Sớm làm gì không làm!
Cứ phải đợi đến khi lòng người lạnh ngắt.
Mới bắt đầu hối h/ận sao?
Tôi đã sớm bảo anh, hãy trân trọng chị Thanh Huỳnh, đừng sống một cách hoang đường như thế.
Anh lại cứ nhất quyết không nghe.
Cậy mình được yêu, được quan tâm mà làm càn.
Anh tôi tự lừa mình dối người: “Là tại em không nói cho cô ấy biết anh bị b/ệnh…”
Mấy ngày đầu tôi đúng là không nói.
Đến ngày thứ ba, chị Thanh Huỳnh không yên tâm, sợ tôi bị b/ệnh nên cứ hỏi mãi.
Tôi đành nói chuyện anh trai nhập viện.
Chị biết tin còn thở phào nhẹ nhõm.
Bảo rằng tôi không sao là tốt rồi.
Nhắc tôi đừng tự mình chăm sóc mà hãy thuê người giúp.
Hôm kia, không biết vì sao Hoắc Văn Duẫn c/ắt rau lại c/ắt trúng tay, bị choáng m/áu nên nhập viện.
Ngay phòng bên cạnh phòng anh tôi.
Chị Thanh Huỳnh hai ngày nay đều đến đây để báo cáo công việc,
hôm nay còn m/ua bữa trưa cho tôi và Hoắc Văn Duẫn.
Tôi vừa lén ăn ở cửa xong mới vào.
Ai ngờ anh tôi vẫn không chịu bỏ cuộc.
Được, được, được.
Tôi mở khóa điện thoại rồi đưa cho anh.
Anh không lật xem lịch sử trò chuyện.
Cầm lấy rồi giả danh tôi nhắn tin cho chị Thanh Huỳnh.
【Chị Thanh Huỳnh ơi, anh em bị b/ệnh nặng lắm, bác sĩ bảo anh ấy suy nhược trầm trọng.】
Chị Thanh Huỳnh: 【Em có mệt không?】
【Em không mệt, chủ yếu là lo cho anh em, anh ấy chẳng ăn uống được gì, người g/ầy rộc đi rồi.】
【Ừ ừ, em chăm sóc b/ệnh nhân càng phải ăn uống đầy đủ đấy, chiều chị đặt th!t kho tàu cho em nhé.】
Anh tôi nhìn lịch sử trò chuyện, từ mặt mày không tin nổi chuyển sang nghiến răng nghiến lợi.
【Có thể thanh đạm hơn chút không? Em muốn uống cháo th!t nạc trứng bắc thảo chị nấu…】
【Để lần sau được không? Chị hứa với anh Hoắc hôm nay sẽ đi xem nhà cùng anh ấy rồi.】
【Chị Thanh Huỳnh, anh em b/ệnh thế này mà chị còn phải đi cùng Hoắc Văn Duẫn sao?】
Chị Thanh Huỳnh không trả lời nữa.
Dường như đã nhận ra điều gì.
Cách trả lời trở nên hờ hững.
【B/ệnh thì bảo anh ấy về Lạc Thành đi, không cần nói cho người khác biết đâu.】
【Chị bận rồi, nói chuyện sau nhé Tiểu Thư!】
Anh tôi nhìn sự từ chối lạnh lùng của chị trên màn hình.
Đôi mắt anh đỏ ngầu nhìn chằm chằm vào ảnh đại diện của chị, ngón tay r/un r/ẩy nhấn vào trang cá nhân của chị.
Trong đó là một chị Thanh Huỳnh mà anh chưa từng thấy.
Hay cười.
Thích kết giao bạn bè.
Hòa đồng với đồng nghiệp, tham gia tụ tập.
Mỗi ngày không có anh… đều rất vui vẻ.
Những niềm vui này không phải giả vờ, không phải diễn xuất.
Mà là xuất phát từ tận đáy lòng.
Đúng như lời chị nói, chị không còn thích anh nữa.
Anh tôi xuất viện vào ngày thứ mười.
Anh không chịu về, mà m/ua nhà ở Liên Thành.
Tôi đi xem phim, dạo phố cùng chị Thanh Huỳnh, chị còn giới thiệu bạn mới cho tôi.
Buổi tối, tôi đến nhà chị ăn cơm, thấy Hoắc Văn Duẫn cũng ở đó.
Chị Thanh Huỳnh giải thích rằng anh Hoắc bảo ống nước nhà anh bị vỡ nên tối nay phải tá túc tạm.
Chị thấy nam nữ ở chung không tiện.
Định dọn đồ rồi theo tôi đến khách sạn ở cùng.
Đêm đó, tôi hỏi chị Thanh Huỳnh có thích Hoắc Văn Duẫn không?
Chị Thanh Huỳnh suy nghĩ nghiêm túc.
Chị nói Hoắc Văn Duẫn rất tốt.
Ngoại hình và năng lực xuất chúng, lại rất tôn trọng chị.
Nhưng chị thấy mình cần thời gian để tìm hiểu nhau.
Không loại trừ sau này có thể có cơ hội.
Nhưng chị không muốn bắt đầu một cách vội vàng.
Khó khăn lắm mới có cơ hội làm lại từ đầu,
chị bây giờ chỉ muốn sống tốt cuộc đời của mình, nỗ lực làm việc.
Hy vọng có thể tỏa sáng trong sự nghiệp.
Tôi cảm thấy Hoắc Văn Duẫn rất thích chị Thanh Huỳnh, ánh mắt anh nhìn chị mỗi lần đều như muốn lại gần chị hơn.
Một người đàn ông lạnh lùng cao ngạo mà lúc nào cũng cười với chị.
Chị Thanh Huỳnh mỉm cười.
“Tiểu Thư, trên thế giới này có rất nhiều người đẹp, cũng có người thích chúng ta, nhưng chỉ có bản thân mình mới có thể thực sự đồng hành cùng mình cả đời.”
“Chị không phủ nhận mình có cảm tình với Hoắc Văn Duẫn, nhưng cảm tình này không thể so sánh với sự ngưỡng m/ộ của chị dành cho anh ấy.”
“Ngưỡng m/ộ anh ấy tuổi trẻ tài cao, tự mình gánh vác.”
“Ngưỡng m/ộ cách anh ấy xử lý công việc dứt khoát, quyết đoán.”
“Ngưỡng m/ộ sự chuyên nghiệp và nhạy bén của anh ấy.”
“Chị muốn trở thành người giống như anh ấy.”
Tôi kinh ngạc nhìn chị Thanh Huỳnh, đôi mắt chị sáng rực khi nói những lời đó.
“Tiểu Thư, em cũng phải cố gắng lên, trong công việc hãy trở thành anh trai em, và vượt qua anh trai em.”
Tim tôi đ/ập thình thịch.
Lần đầu tiên, tôi bắt đầu nhìn nhận lại bản thân.
Đúng vậy.
Ngoài ăn chơi nhảy múa, tôi cũng có phần trong tập đoàn Tống thị.
Bố mỗi lần bảo tôi theo học anh trai, anh đều coi tôi như đứa trẻ con.
Lần này, tôi muốn chứng minh cho họ thấy.
Tôi cũng có thể trở thành đối tác mạnh mẽ của anh.
Nếu anh còn ở Liên Thành mà đa sầu đa cảm.
Vậy thì Tống thị, tôi sẽ tiếp quản!
Anh tôi ở lại Liên Thành suốt hai năm.
Chị Thanh Huỳnh thăng tiến không ngừng, trở thành tổng giám đốc chi nhánh.
Thậm chí đến một ánh mắt chị cũng chẳng buồn bố thí cho anh.