Đúng lúc th/uốc sú/ng do Quân Khí Giám nghiên c/ứu cuối cùng cũng thành công, Trần tướng quân chủ động xin đi chinh ph/ạt.
"Ta chỉ có một câu, để lại đảo chứ không để lại người." Trước khi Trần tướng quân xuất quân, tôi dặn dò: "Đừng tiếc th/uốc sú/ng, chúng ta có rất nhiều, các người chỉ cần bình an trở về là được."
Trần tướng quân đỏ mặt, chắp tay nói: "Thần nhất định không phụ mệnh lệnh!"
Năm thứ năm, thiên hạ thái bình, bốn biển yên ổn, bách tính ăn no mặc ấm, biên cương không còn ngoại tộc xâm lấn.
Tiểu Đào đã trưởng thành thành một đại cô nương điềm đạm đoan trang, giúp Thái nữ mà tôi dày công chọn lựa phê duyệt tấu chương.
Hứa Chiêu không cần quân công, cũng chẳng màng ban thưởng, cứ nằng nặc đòi làm thống lĩnh thị vệ trong cung.
Tôi ngồi trước cửa Siêu thị Tiện Dân, phân vân không biết có nên ăn nốt gói mì gà cay cuối cùng hay không.
Cuối cùng, vào một buổi chiều nắng đẹp, âm thanh hệ thống đã lâu không nghe thấy vang lên.
【Tinh, điểm tín ngưỡng đạt 100%, có muốn quay về thế giới hiện đại không?】
【Có】
(Kết thúc toàn văn)