Thần tiên thi pháp bị người ta nhìn thấy, kẻ đó sợ hãi nói thần tiên là yêu tà, uống m/áu nàng sẽ biến thành q/uỷ quái.
Cứ như vậy, thần tiên từ chỗ vạn người kính ngưỡng trở thành kẻ bị người người đuổi đá/nh.
Đến cuối cùng, không biết từ đâu truyền ra lời đồn, nói ôn dịch là do thần tiên gây ra, mục đích là để bách tính phải mang ơn đội nghĩa với nàng.
Nếu muốn dập tắt ôn dịch, cách tốt nhất là hỏa th/iêu thần tiên để tế trời.
Thật hoang đường.
Vậy mà thật sự có người tin.
Hơn nữa còn rất đông.
Ta cùng những kẻ tin vào thần tiên kháng cự ngoan cường, nhưng vẫn không thể bảo vệ được người.
Pháp lực của thần tiên tiêu hao cạn kiệt, chẳng khác gì một phàm nhân.
Nàng không chạy thoát, cuối cùng bị trói trên giàn hỏa.
Khoảnh khắc nàng bị th/iêu ch*t, nhục thân hóa thành màn sương nước, h/ồn phách quy thiên.
Ta nghe thấy nàng xin lỗi ta, nói rằng nàng độ kiếp thất bại, không cách nào đưa ta về thiên đình.
Nàng bảo ta hãy bảo trọng,
Nếu có cơ hội, có lẽ sẽ còn gặp lại.
Ta đ/au buồn một thời gian dài, thậm chí từng muốn tìm cái ch*t, cuối cùng vẫn cố gắng xốc lại tinh thần, chờ đợi ngày gặp lại thần tiên.
Ôn dịch không biến mất, ngược lại càng thêm nghiêm trọng.
Không còn m/áu của thần tiên, mọi người ch*t càng nhanh hơn.
Cuối cùng cũng có người tỉnh ngộ ra, thần tiên không phải yêu tà, mà là đang thực sự c/ứu họ.
Nhưng đã quá muộn.
Cuối cùng phải đợi rất lâu rất lâu sau, chúng ta mới chờ được th/uốc giải.
Từ đó về sau, ta lập chí muốn thành tiên.
Không chỉ để gặp lại thần tiên, mà còn vì chúng sinh thiên hạ.
Ta từng oán trách họ, thậm chí từng muốn gi*t những kẻ đã làm hại thần tiên.
Nhưng nguồn cơn của sự việc này không phải từ bách tính, mà là từ cái thế đạo ăn th!t người này.
Nếu thế gian có thể thái bình hơn một chút, có lẽ ôn dịch đã không xảy ra, và thần tiên cũng sẽ không ch*t.
Bạch Dạ kể xong, nhấp một ngụm nước.
Ta không nhịn được nữa, vội vã hỏi: “Chờ đã, những chuyện ngươi nói, tất cả đều xảy ra vào năm Nguyên Hữu thứ hai sao?”
Bạch Dạ gật đầu: “Đúng vậy, sao thế?”
“Nhưng bây giờ chẳng phải là năm Thừa Hữu thứ ba sao?” Phù Tầm ngắt lời ta.
Ta càng kinh ngạc hơn: “Cái gì mà Thừa Hữu thứ ba, bây giờ chẳng phải là năm Cảnh Hưng thứ tư sao?”
Bạch Dạ không hiểu: “'Thừa Hữu', 'Cảnh Hưng' trong miệng các ngươi là gì, sao ta chưa từng nghe qua?”
“Đó là niên hiệu về sau. Theo thứ tự sắp xếp là 'Nguyên Hữu', 'Thừa Hữu', 'Cảnh Hưng'.”
Phù Tầm sững sờ: “Nghĩa là ba người chúng ta, à không, bốn người chúng ta đang ở các triều đại khác nhau? Chuyện này... chuyện này sao có thể?”
Ta hiểu ý của nàng.
Tuổi tác của bốn người chúng ta trông xấp xỉ nhau.
Nếu nói ở các triều đại khác nhau,
Vậy thì theo thời gian tính toán, chắc chắn có người đã sớm hóa thành nắm đất vàng, không thể nào sống sờ sờ đứng trước mặt nhau như bây giờ.
Chúng ta nhìn nhau trân trối, chẳng thể tìm ra một lý do nào.
Bạch Dạ ôm trán: “Thôi, không bàn chuyện này nữa, chuyện quái dị xảy ra hôm nay còn chưa đủ sao?”
Ta và Phù Tầm đều bật cười.
Phù Tầm nói: “Nhân tiện ta cũng kể cho các ngươi nghe về ân nhân c/ứu mạng của ta nhé.”
“Nàng ấy là một nam tử cực kỳ tốt bụng.”
“Câu chuyện xảy ra vào mùa xuân năm Thừa Hữu thứ ba, lúc đó ta mới vào Cẩu gia làm nha hoàn chưa đầy ba tháng...”
Câu chuyện của Phù Tầm --
Lúc đó, ta chưa được phái đi hầu hạ Cẩu thiếu gia, vẫn còn là nha hoàn quét dọn trong viện.
Ta vô ý đắc tội với quản sự, bị hắn sai đi tìm một cây Thiên Niên Thảo, một tuần sau phải nộp lại.
Nếu không tìm được, hắn sẽ b/án ta đi.
Ta vốn nhát gan, sợ ch*t khiếp, chỉ đành đá/nh liều đi hỏi khắp các tiệm th/uốc xem có Thiên Niên Thảo hay không.
Ai cũng bảo không có.
Khó khăn lắm mới có người chịu b/án, vậy mà lại đòi giá một trăm lượng.
Ta không có nhiều tiền đến thế, chỉ đành mặc cả, cuối cùng chốt giá mười lượng bạc.
Ta vừa mừng vừa lo.
Mừng vì giá đã giảm đi nhiều.
Lo vì ta chưa chắc đã có đủ mười lượng.
Vì thế ta cắn răng mang món bảo vật gia truyền cha mẹ để lại đi cầm cố.
Đến tiệm cầm đồ, ta lại không nỡ, dù sao đó cũng là thứ duy nhất cha mẹ để lại cho ta.
Giữa lúc tiến thoái lưỡng nan, ân nhân chính là lúc này bước vào.
Người thấy ta khóc, hỏi ta đã xảy ra chuyện gì. Sau khi biết rõ đầu đuôi câu chuyện, chỉ nói với ta một câu “chờ một chút”, rồi vội vã rời đi.
Chớp mắt một cái, ân nhân đã mang Thiên Niên Thảo trở về, nhét vào tay ta.
Ta muốn cảm ơn, thì người đã đi mất hút.
Ta giao Thiên Niên Thảo cho quản sự, hắn không vui nhưng cũng không làm khó được ta.
Lần thứ hai gặp lại người, là ở thư phường.
Người đứng trước cửa thư phường, gương mặt tươi cười, hào sảng chào hỏi người qua đường.
Ta cuối cùng cũng tìm được cơ hội cảm tạ người, đặc biệt m/ua một ít bánh ngọt mang đến cho người.
Ân nhân không chút ngượng ngùng, hào sảng nhận lấy.
Thư phường không có khách, ta liền ở lại trò chuyện cùng ân nhân.
Trong lúc trò chuyện, ta mới biết Thiên Niên Thảo chỉ là cái bẫy l/ừa đ/ảo do quản sự dựng lên.
Thiên Niên Thảo thực chất chỉ là một loại cỏ bình thường, căn bản không đáng một trăm lượng.
Kẻ b/án Thiên Niên Thảo cho ta, chính là người thân của quản sự.
Quản sự chỉ muốn mượn chuyện Thiên Niên Thảo để làm khó ta.
Ta sợ đến toát mồ hôi lạnh, hỏi ân nhân sao người biết được.
Ân nhân cười bí hiểm, không nói cho ta biết.
Đáng tiếc là ta không thể ra ngoài lâu, bằng không ta nhất định sẽ bám lấy ân nhân để người nói ra sự thật.
Lần thứ ba gặp lại người, là lúc ta đi theo Đại phu nhân ra ngoài đạp thanh.
Ta rất được lòng Đại phu nhân, nên được theo hầu hạ bên cạnh.
Đại phu nhân đang phiền lòng vì Cẩu Thế An không học vấn không nghề nghiệp, nên mang mình ta ra ngoài để giải khuây.