"Cô là Chu Lâm?"

"Phải."

Trên mặt cô ta hiện lên nét đắc thắng: "Nghe nói cô ở bên Vân Thâm mười năm rồi?"

"Phải."

Có lẽ vì tôi quá bình tĩnh nên câu trả lời của tôi đã chọc gi/ận cô ta.

Giây tiếp theo, cô ta đứng phắt dậy, vẻ mặt gi/ận dữ, hoàn toàn không còn chút vẻ nhỏ nhắn ngọt ngào như lúc nãy nữa. Cô ta chỉ tay vào mũi tôi m/ắng nhiếc như một mụ đàn bà chanh chua: "Chu Lâm, cô có biết x/ấu hổ không? Chiếm lấy vị hôn phu của tôi suốt mười năm, bố mẹ cô sao lại sinh ra loại con gái như cô cơ chứ."

Lời nói của cô ta rõ ràng đã chạm đến giới hạn chịu đựng của tôi.

Cái gì gọi là tôi chiếm lấy Cố Vân Thâm mười năm? Cô ta còn dám lôi cả bố mẹ tôi vào, vì thế tôi chẳng buồn suy nghĩ, giơ tay định t/át cho cô ta một cái. Nhưng cái t/át còn chưa kịp chạm vào mặt cô ta thì tôi đã bị cô ta xô ngã xuống đất, đầu đ/ập mạnh vào cạnh ghế.

Trán tôi lập tức rá/ch toạc, m/áu chảy dọc theo khuôn mặt.

Ngẩng đầu lên, tôi thấy người đàn bà đó đang nép vào lòng Cố Vân Thâm đầy sợ hãi, đôi mắt đẫm lệ nhìn anh nói: "Vân Thâm, chị Lâm nói là em phá hoại tình cảm của hai người, em xin lỗi, thực sự xin lỗi..."

Ánh mắt Cố Vân Thâm tràn đầy vẻ xót xa: "Tiểu Nhã, em không sai, tất cả đều là lỗi của anh, ngoan, đừng khóc nữa."

Ngay sau đó, cô ta lại nhìn về phía tôi, tỏ vẻ áy náy: "Chị Lâm, em thật sự không cố ý đẩy chị, chỉ là em bị chị làm cho h/oảng s/ợ nên mới..."

Những lời sau đó nghe như thể cô ta vì quá áy náy mà không nói nên lời.

Nhưng tôi biết, cô ta làm vậy chẳng qua là muốn Cố Vân Thâm hiểu lầm tôi.

Hóa ra, đàn ông đều thích loại phụ nữ như vậy.

Tôi phớt lờ dòng m/áu trên trán, khóe miệng khẽ nhếch một nụ cười, chậm rãi đứng dậy nhìn cô ta: "Diễn giỏi đấy, tôi có quen một công ty quản lý nghệ sĩ, cần tôi giới thiệu cho cô không?"

Trong mắt Cố Vân Thâm chỉ có người phụ nữ tên Tiểu Nhã này, hoàn toàn không nhìn thấy trán tôi vẫn đang chảy m/áu.

"Chu Lâm, cô quá đáng lắm rồi."

Tôi lùi lại một chút, hai tay nắm ch/ặt, cười lạnh: "Hừ, tôi nói sai sao? Diễn xuất giỏi thế này thì đi làm diễn viên đi là vừa."

Lời vừa dứt, Cố Vân Thâm giáng một cái t/át vào mặt tôi.

"Xin lỗi Tiểu Nhã đi."

Giọng anh đầy vẻ ra lệnh.

Tôi đứng tại chỗ, sững sờ nhìn anh.

Lúc này, Tiểu Nhã kéo tay Cố Vân Thâm, ra vẻ người tốt: "Vân Thâm, chị Lâm chỉ là không chấp nhận được việc chúng ta sắp kết hôn thôi, hôm nay em không nên đến đây, tất cả là lỗi của em."

Sau đó, cô ta lại nhìn tôi: "Chị Lâm, xin lỗi chị, em không nên đồng ý gặp chị."

Lời vừa thốt ra, những người trong quán đều nhìn tôi bằng ánh mắt kh/inh bỉ rồi bàn tán.

"Đúng là mặt dày, làm tiểu tam mà còn tỏ ra lý lẽ."

"Phỉ, trông thì cũng ra dáng con người, mà làm chuyện thì thật gh/ê t/ởm..."

Đột nhiên, Tiểu Nhã gi/ận dữ nhìn những kẻ nói x/ấu tôi: "Mọi người không được nói chị Lâm, có gì thì cứ nói em đây này."

Nói đoạn, nước mắt cô ta lại trào ra.

Cố Vân Thâm dịu dàng và kiên nhẫn dỗ dành cô ta.

Cũng tốt thôi.

Chút kỳ vọng cuối cùng tôi dành cho anh cũng theo đó mà tan biến.

Coi như mười năm qua là do tôi m/ù quá/ng.

3.

Tôi nhìn quanh những người xung quanh, rồi lại nhìn Cố Vân Thâm: "Cố Vân Thâm, anh nói cho họ nghe xem, tôi có phá hoại gia đình anh không? Tôi có phải tiểu tam không?"

Anh không trả lời tôi ngay, im lặng vài giây rồi bước tới trước mặt tôi, túm lấy tay tôi, nói với giọng điệu như thể tôi là nỗi nh/ục nh/ã: "C/âm miệng, cô còn chưa thấy mất mặt đủ sao?"

"Tôi đâu có làm gì sai, có gì mà phải mất mặt?"

Anh nhìn tôi đầy gi/ận dữ, bàn tay túm lấy tôi rất mạnh, như thể muốn bóp nát xươ/ng tôi: "Cô cứ nhất định phải làm mọi chuyện trở nên khó coi đến thế sao?"

Tôi nhân cơ hội hất tay anh ra, cười kh/inh bỉ: "Khó coi? Ý anh là mối qu/an h/ệ quang minh chính đại bên anh mười năm, nhưng lại bị anh gọi là tình nhân đó sao?"

Câu cuối cùng, tôi cố tình nói thật lớn.

Những người xung quanh ai nấy đều trợn tròn mắt, bàn tán xôn xao: "Trời đất, suy sụp tam quan quá, bên nhau mười năm mà không phải người yêu sao? Người ta có con cái lớn cả rồi, đây là lần đầu tiên tôi nghe thấy loại qu/an h/ệ này gọi là tình nhân..."

Cố Vân Thâm nghe thấy lời họ nói, sắc mặt trở nên vô cùng khó coi.

Tiểu Nhã đứng cạnh anh sắc mặt cũng chẳng khá hơn, cô ta giả vờ ủy khuất, kéo kéo vạt áo Cố Vân Thâm: "Vân Thâm, em thấy hơi không khỏe."

Cố Vân Thâm vừa nghe cô ta không khỏe, chẳng thèm nhìn lấy tôi đang bị thương một cái, liền bế thốc người phụ nữ đó lên rồi vội vã rời đi với vẻ lo lắng tột độ, như thể chỉ cần chậm một giây, người phụ nữ kia sẽ xảy ra chuyện.

Sự dịu dàng này, anh cũng từng dành cho tôi, nhưng theo thời gian, anh dường như đã thu lại sự dịu dàng đó từng chút một.

Khi đi b/ệnh viện băng bó, một nữ y tá gần bốn mươi tuổi nhìn vết thương trên trán tôi, xót xa nói: "Cô gái, ráng chịu một chút nhé, hơi đ/au đấy."

Lúc nãy tâm trí tôi chỉ toàn là nỗi đ/au bị gã đàn ông tồi tệ kia làm tổn thương, giờ nghe cô ấy nói vậy, tôi mới thực sự cảm thấy đ/au, cái cảm giác đ/au như muốn x/é nát trái tim mình.

Trong khoảnh khắc, nước mắt cứ thế trào ra.

Y tá thấy vậy, vội nói: "Sắp xong rồi."

Một tuần sau.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Ba chiếc đũa

Chương 16
Người hàng xóm mới chuyển đến hỏi mượn tôi ba chiếc đũa. Vì phép lịch sự, tôi đưa luôn cho anh ta hai đôi. Nhận đũa xong, anh ta bỗng cười một nụ cười đầy ẩn ý. Rồi quay người bỏ đi luôn. Buổi tối. Tôi kể chuyện này với chồng. Tiện thể than phiền rằng hàng xóm mới chẳng có chút phép tắc nào, đến một câu cảm ơn cũng không nói. Chồng tôi im lặng một lúc, rồi đột nhiên cau mày: "Em chắc là anh ta chỉ mượn đúng ba chiếc?" Biểu cảm của anh ấy nghiêm túc đến mức khiến tôi sống lưng phát lạnh. Tôi gật đầu: "Đúng vậy mà, chỉ ba chiếc thôi. Anh không thấy kỳ lạ à?" Tôi vừa dứt lời. Chồng đặt đôi đũa trong tay xuống, giọng gấp gáp: "Mau thu dọn đồ đạc ngay." "Chúng ta chuyển nhà."
164
2 Câu cá Chương 7
4 Lên nhầm xe. Chương 10
9 Nghiễn Chinh Chương 15

Mới cập nhật

Xem thêm