“Vương gia những năm này bên cạnh chưa từng có nữ nhân, nếu không phải tiên hoàng ban hôn, cũng chẳng cưới vợ. Lăng Phong theo hầu Vương gia lâu nhất, biết đâu sẽ biết được đôi chút.”

Vương Phổ không nỡ, nhưng vẫn chu đáo khép cửa lại.

Một đêm trôi qua, Lăng Phong tỉnh dậy sau cơn say, một làn hương thơm thoang thoảng như có như không vương vấn nơi đầu mũi,

Tựa như đóa nhài vừa nở bọc lấy hương ngọt ngào của sương sớm, lại mơ hồ tỏa ra hơi thở ấm nóng của làn da.

Trước đêm qua, Lăng Phong vẫn là một chàng trai khờ khạo chưa hiểu sự đời.

Nay rốt cuộc đã thấu hiểu thế nào là như rơi vào chín tầng mây, thế nào là chốn tiên cảnh giữa nhân gian!

Thu phục hắn còn đơn giản hơn những gì ta dự tính.

Trước kia hắn dùng mạng theo hầu Trấn Nam Vương, nay hắn phụng ta làm nữ thần trong lòng.

Từ miệng hắn, ta mới hay biết, hóa ra trong lòng Trấn Nam Vương Thẩm Khắc luôn cất giấu một người phụ nữ cầu mà không được.

Đó là đương kim Thái hậu.

Cũng chính là chị dâu của chàng, Mộc Uyển Ninh.

Thẩm Khắc và Mộc Uyển Ninh vốn là thanh mai trúc mã, sớm đã tâm đầu ý hợp.

Chỉ tiếc năm đó Hoàng thượng cũng để mắt đến Mộc Uyển Ninh, nạp bà vào hậu cung, phong làm Hiền phi.

Cũng chính vì sự kí/ch th/ích đó, khiến Thẩm Khắc từ một vị Vương gia nhàn tản, phấn đấu trở thành Nhiếp chính vương quyền khuynh triều dã.

Sau khi tiên hoàng băng hà, Thẩm Khắc phò tá con trai của Mộc Uyển Ninh lên ngôi, để Mộc Uyển Ninh ngồi vững trên ngai vàng Thái hậu, vinh quang cả đời.

Những lời này nghe mà m/áu trong người ta sôi sục!

Cuộc sống tốt đẹp như Mộc Uyển Ninh, ta cũng muốn có được!

Lăng Phong tìm cho ta một ngôi nhà nhỏ ở ngoại ô.

Nhà tuy đơn sơ, nhưng khi đêm xuống rảnh rỗi, Thẩm Khắc thường tránh mặt mọi người tới đây giải sầu.

Nơi này chính là chốn hẹn hò của chàng và Mộc Uyển Ninh trước khi bà tiến cung.

...

Ngày hôm đó Thẩm Khắc vừa từ trong cung ra, đã uống chút rư/ợu.

Chàng hiện tại đứng trên vạn người, ngay cả tiểu hoàng đế cũng phải nhìn sắc mặt chàng mà làm việc!

Chàng chỉ muốn có được người phụ nữ mình yêu nhất, thì có gì sai?

Mộc Uyển Ninh tà/n nh/ẫn t/át chàng một cái, khiến chàng đến cả giả say cũng không diễn nổi!

Thẩm Khắc h/ận th/ù đ/á văng đống đ/á vụn dưới chân, nắm đ/ấm siết ch/ặt đến mức móng tay gần như bấm sâu vào th!t.

Dường như chỉ có nỗi đ/au mới có thể tạm thời đ/è nén được sự không cam tâm đang cuộn trào trong lòng.

Trong những thước phim hồi ức về chuyện cũ, chợt thoảng đến một tiếng ca, như khóc như than.

Lúc thì quấn quýt như lời thì thầm bên tai, lúc lại hư ảo tựa tiếng vọng từ núi xa.

Tiếng hát này dường như hòa nhịp cùng tâm sự của chàng, mỗi một âm tiết uyển chuyển đều găm thẳng vào tâm can chàng!

Bước chân chàng như bị m/a xui q/uỷ khiến, từng bước lần theo tiếng hát mà đi tới.

Cho đến khi đứng trước cổng ngôi nhà này.

Tiếng hát dứt, chàng mới gi/ật mình nhận ra, nỗi phiền muộn khổ đ/au trong lòng lúc nãy, dường như đều đã được giọng hát dịu dàng dưới ánh trăng này vỗ về!

Thẩm Khắc hơi muốn nhìn xem, người có thể hát ra giọng ca tuyệt vời như thế là ai.

Chàng đưa tay gõ cửa, trong viện bỗng truyền đến tiếng bước chân vội vã, theo sau là tiếng kêu khẽ đầy kinh hỉ của nữ nhân.

“Phu quân,

Chàng cuối cùng cũng về rồi!”

Cánh cửa bị người bên trong kéo mạnh ra.

Một bóng hình kiều diễm như cánh bướm sà vào lòng chàng, cơ thể mềm mại tỏa hương thơm ngát thanh khiết.

Đầu ngón tay nàng siết ch/ặt lấy vạt áo chàng, như sợ chàng sẽ đột ngột biến mất.

Ôm hồi lâu, chàng thế mà cũng không đẩy ra.

Chỉ bởi mỗi một hơi thở hương thơm của nữ nhân này, đều theo cổ họng cuộn vào tận tâm can, khiến lòng chàng sảng khoái dễ chịu.

Đến khi nữ nhân kịp phản ứng, một tiếng kêu khẽ rồi lui lại, hoảng lo/ạn chạy ngược vào trong cửa, vội vàng đóng cửa lại.

Thẩm Khắc đứng sững tại chỗ, theo bản năng lại hít hà dư hương còn vương lại trong không khí.

Bên trong cửa, ta nhếch môi cười x/ấu xa, giọng nói lại nhỏ nhẹ, pha lẫn chút tủi thân và thẹn thùng.

“Xin lỗi công tử, thiếp cứ ngỡ phu quân thiếp đã trở về…”

“Phu quân rời nhà đã lâu chưa về, trong nhà cũng chẳng có người ngoài ghé thăm, nên thiếp mới nhận lầm người.”

Giọng ta căng thẳng như sắp khóc đến nơi.

“Công tử đừng trách thiếp…”

Thẩm Khắc lúc này mới áy náy nói từ ngoài cửa: “Ta cũng vì bị tiếng hát của nương tử thu hút mà tới, không ngờ lại làm phiền nương tử, là lỗi của ta.”

“Tạ công tử thấu hiểu.”

Thẩm Khắc giọng nhẹ nhàng: “Có thể hát tiếng ca uyển chuyển lay động lòng người như thế,

Nương tử chắc hẳn cũng là người tâm tính dịu dàng như hoa lan.”

Chàng lại nói vài câu, dễ dàng làm dịu bầu không khí.

Ta hé cửa một khe nhỏ, đưa ra một chiếc khăn tay.

“Vừa rồi không cẩn thận làm ướt áo công tử, công tử dùng cái này lau tạm đi…”

Trên áo Thẩm Khắc bị nước mắt làm ướt một mảng.

Nhưng chàng chẳng để tâm, vì toàn bộ sự chú ý lúc này đều đặt trên đôi bàn tay thon dài như ngọc của ta.

Cái ôm quá ngắn ngủi, chàng căn bản chưa nhìn rõ dung mạo ta.

Muốn nhìn lại thì đã cách một cánh cửa.

“Công tử?”

Ta lại gọi một tiếng, Thẩm Khắc mới nhận lấy khăn.

Ta cảm nhận được ngón tay ấm nóng của chàng lướt qua mu bàn tay mình.

“Khăn bẩn rồi, đợi ngày khác ta giặt sạch rồi trả lại cho nương tử.”

Thẩm Khắc rời đi, ta trở về phòng nghỉ ngơi. Cuộc gặp gỡ đầu tiên hôm nay khá hài lòng.

Nửa đêm Lăng Phong tới, hắn nói Trấn Nam Vương Thẩm Khắc đã sai hắn điều tra thân phận của ta.

Đối với một người phụ nữ đột nhiên xuất hiện, lại tình cờ khơi gợi được sự hứng thú của chàng, nếu Thẩm Khắc không chút nghi ngờ thì đã chẳng ngồi được ở vị trí này.

Chỉ là chàng không ngờ thị vệ thân cận của mình lại mất h/ồn ngay trong phủ của chàng.

Hiện tại thân phận của ta là vợ của một thương khách từ phương Nam tới,

Phu quân bận rộn buôn b/án bên ngoài, đã lâu chưa từng trở về.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Ba chiếc đũa

Chương 16
Người hàng xóm mới chuyển đến hỏi mượn tôi ba chiếc đũa. Vì phép lịch sự, tôi đưa luôn cho anh ta hai đôi. Nhận đũa xong, anh ta bỗng cười một nụ cười đầy ẩn ý. Rồi quay người bỏ đi luôn. Buổi tối. Tôi kể chuyện này với chồng. Tiện thể than phiền rằng hàng xóm mới chẳng có chút phép tắc nào, đến một câu cảm ơn cũng không nói. Chồng tôi im lặng một lúc, rồi đột nhiên cau mày: "Em chắc là anh ta chỉ mượn đúng ba chiếc?" Biểu cảm của anh ấy nghiêm túc đến mức khiến tôi sống lưng phát lạnh. Tôi gật đầu: "Đúng vậy mà, chỉ ba chiếc thôi. Anh không thấy kỳ lạ à?" Tôi vừa dứt lời. Chồng đặt đôi đũa trong tay xuống, giọng gấp gáp: "Mau thu dọn đồ đạc ngay." "Chúng ta chuyển nhà."
164
2 Câu cá Chương 7
5 Lên nhầm xe. Chương 10
10 Nghiễn Chinh Chương 15

Mới cập nhật

Xem thêm