“Chị ơi, hôm qua anh ta phát hiện chị ở ngoài cửa, thiện cảm với chị đã tăng lên 5, giờ lại về 0 rồi. Anh ta hiện đang thấy chị rất rẻ mạt.”
“Mày c/âm miệng cho tao!”
Tôi gắt gỏng quát hệ thống. Thẩm Đình Sân lại tiếp tục chế giễu.
“Giờ mới biết đến quỳ li/ếm tôi à? Tiếc là, muộn……”
“Anh cũng c/âm miệng!”
Tôi túm ch/ặt lấy miệng anh ta, bóp nghẹt những lời đắc ý đó ngay trong cổ họng.
“Đồ là tôi tự m/ua cho mình! Tiền cũng là tiền của tôi! Các người là ăn mày à mà đi cư/ớp đồ của người khác! Với lại tôi là loại người rẻ mạt gì chứ? Anh chà đạp tôi thế này, mà tôi còn phải lấy lòng anh á!”
Tôi trực tiếp bật mic lên xả một tràng, thấy Thẩm Vũ Nhu định phản bác, tôi dùng tay kia túm ch/ặt miệng cô ta luôn.
“Tất cả c/âm miệng cho tôi!”
Thế giới yên tĩnh rồi.
Thật là đẹp đẽ.
Như một sự “trừng ph/ạt”, Thẩm Đình Sân đẩy nhanh thời gian thay thận. Khi trời sáng, anh ta đã thông báo cho tất cả nhân viên chuẩn bị sẵn sàng, ba mươi phút trước ca phẫu thuật, Thẩm Vũ Nhu đột nhiên đòi gặp tôi.
Theo kinh nghiệm đọc tiểu thuyết của tôi, giờ này cô ta hẳn là giống như “nữ phụ đ/ộc á/c” đến để khoe khoang.
Để đề phòng, tôi đã chuẩn bị sẵn bút ghi âm và tám chiếc camera ẩn.
“Ôi chao chị gái, chị không nghĩ rằng trở thành vợ của anh Đình Sân là có thể đ/è đầu cưỡi cổ em đấy chứ?”
Nhìn tôi đang bị trói trên bàn phẫu thuật, Thẩm Vũ Nhu nói với vẻ mặt vô tội.
“Nhưng biết làm sao được, chỉ cần là thứ em muốn, anh Đình Sân đều dâng tận tay cho em. Tiền của chị, thận của chị, thậm chí là cả mạng của chị……”
“Dù cho em căn bản không hề bị b/ệnh, căn bản không cần thay thận.”
“Dù chị là vợ của anh ấy, trong lòng anh ấy cũng mãi mãi chỉ yêu một mình em.”
Thẩm Vũ Nhu nói, cười phá lên một cách cuồ/ng lo/ạn. Cô ta đứng trước giường b/ệnh của tôi với vẻ mặt kiêu ngạo, khoe chiếc nhẫn kim cương lớn trên tay, giống như một con công rực rỡ đắc thắng trở về.
Tôi cười khẩy.
“Loại đàn ông thế này mà cô cũng tranh giành, đúng là thứ rác rưởi nào cũng vơ vào.”
“Cô!”
“Phẫu thuật còn làm không? Làm thì cút nhanh lên.”
Thẩm Vũ Nhu tức đến đỏ bừng mặt, nhưng cô ta nhanh chóng cười trở lại.
“Làm, tất nhiên là em phải tận mắt nhìn chị mất đi thận, gan, và cả tim của mình.” Nụ cười của cô ta ngày càng dữ tợn, “Chị sẽ không nghĩ là em sẽ để lại hậu họa cho mình chứ?”
Thì ra đây là tính toán của cô ta, cô ta muốn tôi ch*t trên bàn mổ.
Tôi lạnh lùng nhìn người đàn bà này, đột nhiên cảm thấy mình đúng là đã đá/nh giá thấp sự đ/ộc á/c của nhân tính.
Luôn đề phòng Thẩm Đình Sân mà quên mất phải đề phòng cô ta.
“Tạm biệt, người đàn bà ng/u ngốc. Chị cũng giống như những người phụ nữ kia, ng/u đến mức không xứng nhận được một ánh nhìn của anh ấy, chứ đừng nói đến việc đứng ngang hàng với anh ấy. Người có thể đứng bên cạnh anh ấy, chỉ có thể là em.”
Thẩm Vũ Nhu ngẩng cao đầu, như thể vừa giành được chức vô địch thế giới rồi bước ra ngoài.
Tôi trở tay dùng d/ao nhỏ c/ắt đ/ứt dây trói, đăng đoạn video vừa rồi lên mạng.
Chưa đầy mười phút, đã tạo nên một cơn địa chấn trên mạng xã hội.
Dù sao Thẩm Vũ Nhu cũng là nữ minh tinh đang nổi, Thẩm Đình Sân là tổng tài đẹp trai nhất, hơn nữa hai người họ lại là mối tình lo/ạn luân!
Độ hot của tin tức trực tiếp leo lên vị trí số một trên bảng xếp hạng tìm ki/ếm.
Cho dù Thẩm Đình Sân có bỏ ra số tiền khổng lồ để can thiệp, gỡ hot search, m/ua thủy quân cũng chẳng ích gì.
Thẩm Vũ Nhu tức đến mức phát b/ệnh tại chỗ, mặt không còn chút m/áu níu lấy cánh tay Thẩm Đình Sân, c/ầu x/in anh ta làm phẫu thuật ngay lập tức.
“Anh ơi, c/ứu em……”
“Anh ơi, em…… không chịu…… nổi nữa rồi……”
Thẩm Vũ Nhu thoi thóp nằm trong lòng Thẩm Đình Sân, vẫn không quên ném cho tôi một ánh mắt khiêu khích đầy đ/ộc á/c.
“Tách.”
Tôi chụp lại bộ dạng của cô ta rồi đưa cho Thẩm Đình Sân xem.
“Cô ta trông khỏe lắm, chỉ h/ận không thể x/é x/ác tôi ra ăn th!t uống m/áu. Theo tôi thấy, cô ta căn bản chẳng có b/ệnh gì cả.”
“C/âm miệng! Ở đây đến lượt cô nói chuyện à!”
Thẩm Đình Sân giơ tay muốn t/át tôi, nhưng Thẩm Vũ Nhu đang bám lấy anh ta, ảnh hưởng đến khả năng xuất chiêu của anh ta.
Nhưng trên người tôi lại không có ai cả, tôi trở tay một cái t/át thật mạnh vào mặt Thẩm Đình Sân, không đợi anh ta phản ứng kịp, lại một cái t/át nữa giáng thẳng vào mặt Thẩm Vũ Nhu.
“Có b/ệnh hay không, đào thận của cô ta ra xem là biết ngay thôi mà?”
Tôi nói, lộ ra con d/ao gọt hoa quả trong tay áo, cười tươi rói.
Thẩm Đình Sân hoàn toàn bùng n/ổ.
Anh ta quát lớn một tiếng, ngay lập tức có hơn ba mươi vệ sĩ lao vào, vây ch/ặt lấy tôi.
“đ/è nó xuống bàn phẫu thuật cho tao, phẫu thuật ngay lập tức!”
“Hệ thống, mày quỳ xuống, chị nhờ mày một việc.”
“Dạ vâng chị yêu, luôn sẵn sàng tuân lệnh chị.” Hệ thống nhỏ vội vàng đáp.
Tôi hỏi nó có công nghệ đen nào giúp tăng khả năng chiến đấu trong thời gian ngắn không, hệ thống nói có, sau khi uống vào có thể nhận được “Cơn gi/ận của m/áu”, gần như vô địch trong vòng một giờ, nhưng cần phải tiêu hao một năm tuổi thọ để đổi lấy.
“Đổi ngay!”
Không đổi thì đừng nói một năm tuổi thọ, một giờ tuổi thọ tôi cũng chẳng còn.
“Bùm!”
Tôi đ/ấm một cú vào tên hộ pháp, hắn bay văng ra xa, đ/âm sầm làm vỡ tan cửa phòng phẫu thuật. Tôi chộp lấy cánh tay của một tên bên cạnh, trực tiếp tung một đò/n quật qua vai, đ/ập nát chiếc giường trong phòng mổ.