Giọng Thẩm Đình Sân r/un r/ẩy: “Vũ Nhu, cô ấy không sống được bao lâu nữa. Tôi không muốn để cô ấy phải ra đi trong nuối tiếc. Trong những ngày cuối đời, tôi muốn cô ấy trở thành vợ của tôi.”

“Tôi không đồng ý.”

Ly hôn rồi thì tôi muốn đá/nh hắn cũng chẳng còn danh chính ngôn thuận nữa. Tôi không đời nào làm thế.

“Chị ơi, nguyên nhân khiến hắn hắc hóa chính là mối tình lo/ạn luân này, nhưng giờ hắn có vẻ đã chấp nhận sự thật đó. Nếu chị ly hôn để tác thành cho họ, hình như sẽ nhận được một khoản điểm tích lũy khổng lồ đấy.”

“Soạn đơn ly hôn đi, ký ngay bây giờ.”

Tôi đột ngột đổi ý, ký tên với tốc độ nhanh nhất trong đời.

“Có thể… đưa nhẫn cho tôi không?”

Thẩm Đình Sân vô cùng x/ấu hổ cúi đầu: “Tôi không có…”

Tôi bẻ cái khoen trên nắp chai rư/ợu đưa cho hắn.

“Có tình uống nước cũng no, hai người chỉ xứng đeo cái này thôi.”

“Tôi…”

Thẩm Đình Sân im lặng hồi lâu, cuối cùng thốt ra một tiếng “sin lỗi” rất khẽ.

“Tôi nghe thấy rồi, nhưng tôi không tha thứ.”

Tôi lạnh lùng nói, bỗng nhớ ra điều gì đó liền hỏi hệ thống: “Nếu bắt Thẩm Đình Sân đi làm nhiệm vụ, có thể c/ứu mạng Thẩm Vũ Nhu không?”

Hệ thống trả lời là không, họ không có quyền hạn đó. Nhưng Thẩm Đình Sân thì không hề biết chuyện này.

NGOẠI TRUYỆN

Thẩm Vũ Nhu ch*t sau khi chịu đủ sự dày vò của b/ệnh tật và nghèo đói. Thẩm Đình Sân tưởng rằng hệ thống có thể giúp hắn hồi sinh người yêu đã khuất, thế là hắn tự nguyện thực hiện hết lần xuyên không này đến lần khác để ki/ếm điểm tích lũy.

Sau khi thử qua đủ mọi kiểu ch*t, cuối cùng có một ngày hắn sụp đổ hoàn toàn. Bởi vì hắn xuyên vào cơ thể của những người c/ứu rỗi. Mà tên của những người c/ứu rỗi đó, là những cái tên mà trước đây hắn chưa từng bận tâm, nhưng giờ đây lại khiến hắn đ/au đớn đến tận xươ/ng tủy.

“Tôi tên là Thân Tinh Nguyệt.”

“Tôi là Liễu Xuân Mật.”

“Tôi… Lâm Phương Nghi.”

“Tôi là Trương Nhã Ý.”

Khi mang trong mình lớp vỏ bọc của những cô gái ấy, tận mắt chứng kiến người yêu cũ của mình đ/ộc á/c thế nào, h/ãm h/ại người khác ra sao; và thấy chính bản thân mình ngày xưa đã tính kế người ta đến mức không còn lại một mẩu xươ/ng… Hắn biết, đây chính là quả báo của mình.

(Hết)

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Ba chiếc đũa

Chương 16
Người hàng xóm mới chuyển đến hỏi mượn tôi ba chiếc đũa. Vì phép lịch sự, tôi đưa luôn cho anh ta hai đôi. Nhận đũa xong, anh ta bỗng cười một nụ cười đầy ẩn ý. Rồi quay người bỏ đi luôn. Buổi tối. Tôi kể chuyện này với chồng. Tiện thể than phiền rằng hàng xóm mới chẳng có chút phép tắc nào, đến một câu cảm ơn cũng không nói. Chồng tôi im lặng một lúc, rồi đột nhiên cau mày: "Em chắc là anh ta chỉ mượn đúng ba chiếc?" Biểu cảm của anh ấy nghiêm túc đến mức khiến tôi sống lưng phát lạnh. Tôi gật đầu: "Đúng vậy mà, chỉ ba chiếc thôi. Anh không thấy kỳ lạ à?" Tôi vừa dứt lời. Chồng đặt đôi đũa trong tay xuống, giọng gấp gáp: "Mau thu dọn đồ đạc ngay." "Chúng ta chuyển nhà."
164
2 Câu cá Chương 7
5 Lên nhầm xe. Chương 10
9 Nghiễn Chinh Chương 15

Mới cập nhật

Xem thêm