Giọng điệu vẫn lạnh lùng cứng nhắc, nhưng đã không còn vẻ sát khí như lúc nãy.
"Mang đống tài liệu dưới đất đi đi."
Tôi như được đại xá, vội vàng ngồi xổm xuống thu dọn tài liệu, rồi chuồn khỏi phòng làm việc như đang chạy trốn.
Khoảnh khắc đóng cửa lại, tôi nhìn qua khe kính, thấy Thịnh Kỳ Yến đang nhìn chằm chằm vào chiếc bút máy trong tay.
Khóe môi hắn dường như khẽ nhếch lên một đường cong cực nhỏ.
Tôi sống sót rồi.
Tuyệt kỹ giáo viên mầm non, vậy mà lại có tác dụng với tổng tài bạo chúa sao?
Mười hai giờ rưỡi trưa.
Khu vực nghỉ ngơi của văn phòng tổng giám đốc.
Mấy vị quản lý cấp cao đang đi tới đi lui như kiến bò trên chảo nóng.
"B/ệnh dạ dày của Thịnh tổng lại tái phát, sống ch*t không chịu ăn gì, giờ phải làm sao đây?"
"Chiều nay còn một cuộc họp xuyên quốc gia, cơ thể ngài ấy sao chống đỡ nổi?"
"Ai dám vào khuyên chứ? Vừa nãy Phó tổng Trương vào đưa cháo, bị đuổi ra ngoài cùng với cả bát cháo luôn rồi."
Tôi ngồi tại bàn làm việc, nhìn bát canh sườn bổ dạ dày vẫn còn bốc khói nghi ngút trước mặt, rơi vào trầm tư.
Đây là do Lisa nhét vào tay tôi.
"Lâm Lộc, sáng nay cô vừa tạo nên kỳ tích, nhiệm vụ gian nan này giao cho cô đấy."
Tôi bưng bát canh, hít một hơi thật sâu rồi gõ cửa phòng nghỉ.
Không có tiếng đáp lại.
Tôi lấy hết can đảm đẩy cửa bước vào.
Trong phòng nghỉ ánh sáng lờ mờ, rèm cửa kéo kín mít.
Thịnh Kỳ Yến đang tựa vào ghế sofa, sắc mặt tái nhợt, đôi mày nhíu ch/ặt thành hình chữ "xuyên" (川).
Một tay hắn ấn vào vùng dạ dày, trên trán rịn ra một lớp mồ hôi lạnh li ti.
Ngay cả hơi thở cũng toát lên sự nặng nề và đ/au đớn.
Nghe thấy động tĩnh, hắn đột ngột mở mắt, ánh mắt sắc như d/ao quét tới.
"Ra ngoài."
Giọng hắn yếu ớt nhưng vẫn toát lên vẻ bực dọc không thể nghi ngờ.
"Tôi không ăn."
Nhìn dáng vẻ này của hắn, trong lòng tôi bỗng không còn sợ hãi như trước nữa.
Đây chẳng phải là cậu bé Tiểu Minh bướng bỉnh ở trường mầm non, vì đ/au bụng mà dỗi, sống ch*t không chịu ăn trưa đó sao?
Tôi bước tới, đặt bát canh lên bàn trà.
"Thịnh tổng, ngài ăn một chút đi, nếu không dạ dày sẽ càng đ/au hơn đấy."
Tôi cố gắng làm cho giọng nói nghe dịu dàng nhất có thể.
"Mang đi."
Hắn nhắm mắt lại, dứt khoát quay mặt đi không nhìn tôi.
Tôi cắn cắn môi.
Nếu không để hắn ăn gì, chiều nay chắc chắn hắn sẽ ngất xỉu, đến lúc đó người xui xẻo vẫn là bọn thư ký chúng tôi.
Vì giữ bát cơm, liều thôi.
Tôi bưng bát sứ lên, dùng thìa múc một muỗng canh sườn trong veo.
Đưa sát lên môi, nhẹ nhàng thổi thổi.
Làn hơi ấm nóng phả vào mặt.
Tôi bưng thìa, đưa đến trước mặt Thịnh Kỳ Yến.
"Thịnh tổng, không nóng nữa rồi."
Tôi hạ thấp giọng, dùng cái tông giọng dỗ dành ăn cơm kinh điển, bản năng nhất.
"Nào, há miệng ra, a——"
Thịnh Kỳ Yến đột ngột mở mắt.
Hắn nhìn tôi đầy khó tin, rồi lại nhìn muỗng canh đưa đến bên miệng.
Đồng tử chấn động.
"Cô đang làm cái gì đấy?"
Hắn nghiến răng nghiến lợi hỏi, trong giọng nói mang theo một tia r/un r/ẩy khó nhận ra.
"Đút ngài uống canh mà."
Tôi tỏ vẻ ngây thơ vô số tội, thậm chí còn đẩy thìa về phía trước thêm chút nữa.
"A—— Há miệng ra."
Không khí lại một lần nữa tĩnh lặng như tờ.
Tôi thấy những ngón tay của Thịnh Kỳ Yến siết ch/ặt lấy mép ghế sofa, khớp xươ/ng trắng bệch.
Lồng ng/ực hắn phập phồng dữ dội vài cái, hơi thở trở nên dồn dập.
Đôi mắt đầy tính xâm lược ấy khóa ch/ặt lấy tôi, như muốn nhìn thấu linh h/ồn tôi.
Đúng lúc tôi tưởng hắn sẽ hất đổ bát canh và đuổi tôi ra ngoài.
Hắn bỗng hơi nghiêng người về phía trước.
Đôi môi mỏng khẽ hé.
Hắn thực sự đã thuận theo tay tôi mà uống cạn muỗng canh đó.
Trong lòng tôi mừng như đi/ên.
Có tác dụng! Đại pháp đút cơm của giáo viên mầm non thực sự có tác dụng!
Tôi vội vàng múc thêm một muỗng nữa, thổi thổi.
"Giỏi lắm, thêm một miếng nữa nào, a——"
Thịnh Kỳ Yến không nói gì.
Hắn chỉ nhìn chằm chằm vào tôi, đáy mắt cuộn trào những luồng ám lưu mà tôi không hiểu nổi.
Hắn máy móc há miệng, từng ngụm từng ngụm uống bát canh tôi đút.
Trong cả căn phòng nghỉ chỉ còn lại tiếng nuốt khan khe khẽ.
Khoảng cách quá gần.
Tôi thậm chí có thể ngửi thấy mùi nước hoa hương gỗ nhàn nhạt trên người hắn, hòa lẫn với một chút hơi thở nóng hổi đầy b/ệnh tật.
Đến một nửa, hắn bỗng đưa tay ra, nắm ch/ặt lấy cổ tay tôi.
Lực rất mạnh, nóng đến kinh người.
Tôi gi/ật nảy mình, tay run lên, vài giọt canh b/ắn lên chiếc sơ mi trắng của hắn.
"Thịnh, Thịnh tổng?"
Tôi hoảng lo/ạn nhìn hắn.
Hắn nhìn chằm chằm vào mắt tôi, hầu kết chuyển động dữ dội.
"Bình thường cô..."
Giọng hắn khàn đặc, như đang cố gắng kiềm chế điều gì đó.
"Đều đối xử với đàn ông như thế này sao?"
Tôi ngẩn người.
Đàn ông gì cơ?
Bình thường tôi đều đối xử với lũ trẻ năm tuổi như thế này mà.
"Hả? Tôi..."
Tôi vừa định giải thích, hắn đã đột ngột buông tay tôi ra.
"Cút ra ngoài."
Hắn quay mặt đi, giọng lạnh lùng cứng nhắc, nhưng hơi thở đã hoàn toàn rối lo/ạn.
Tôi nhẹ cả người, vội vàng bưng bát canh đã vơi đi một nửa, chạy trốn khỏi phòng nghỉ.
Trước khi đóng cửa, tôi lén nhìn lại.
Thịnh Kỳ Yến tựa vào ghế sofa, một tay che đi nửa khuôn mặt.
Nhưng tôi vẫn nhìn thấy rõ.
Từ vành tai đến cổ hắn, đỏ như con tôm luộc chín.
Đêm khuya mười một giờ, chiếc Maybach chạy trên cây cầu vượt vắng vẻ.
Trong xe tràn ngập mùi rư/ợu nồng nặc.
Tối nay có một buổi tiếp khách cực kỳ quan trọng, Thịnh Kỳ Yến bị mấy vị lão tổng thay nhau chuốc rư/ợu.
Hắn không từ chối ai, uống rất dữ dội.
Bây giờ, hắn đang tựa vào lưng ghế da ở ghế sau một cách khó chịu, nới lỏng cà vạt.