Thức đêm đổi lấy kiếp thứ hai, tôi xuyên không vào thế giới trò chơi kinh dị.
Để không bị á/c q/uỷ xem như đồ ăn vặt mà nhai ngấu nghiến, tôi nhanh chóng nộp đơn ứng tuyển làm NPC, hóa thân thành bà lão mặt mèo trong trò chơi kinh dị.
Thế là từ đó, tôi bắt đầu cuộc sống "007": ban ngày thì chây lười câu giờ, ban đêm thì dắt mèo đi dạo.
Ấy vậy mà sao chứ? Ánh mắt người chơi nhìn tôi ngày càng thêm phần kinh hãi!
Chuyện là do thức đêm tăng ca liên tục, tôi đã đột tử.
Lần nữa mở mắt, bên tai tôi đã vang lên một giọng nói khàn đặc.
"Mới đến à? Xếp hàng bên này."
Nhìn theo hướng giọng nói, một hàng dài ngoằn ngoèo lọt vào tầm mắt.
Người đàn ông thiếu mất nửa đầu ở phía trước quay lại:
"Ch*t thế nào?"
"Thức đêm tăng ca nên đột tử."
Tôi theo phản xạ đáp lại, rồi mới nhận ra có gì đó sai sai.
"Giờ xếp hàng qua cầu Nại Hà còn phải khai báo nguyên nhân t/ử vo/ng sao?"
Người đàn ông bật cười, âm thanh như tiếng khí xì ra:
"Cầu Nại Hà chỉ là truyền thuyết dân gian thôi. Nơi này là Trung tâm Phân phối Linh h/ồn Mới của thế giới kinh dị, chúng ta đều đang chờ 'tái xuất' thị trường lao động."
"Tái... xuất lao động?"
"Chẳng lẽ đợi bị á/c q/uỷ nuốt chửng? Ngươi là con nhà quê từ xó xỉnh nào chui ra vậy?"
Người đàn ông trợn con mắt đ/ộc nhãn còn lại nhìn tôi chằm chằm.
"Chúng ta đâu có được nhàn nhã như những dị thể cao cấp bẩm sinh đã có thiên phú. Chỉ có trở thành NPC trong trò chơi kinh dị mới được thế giới này che chở, thậm chí còn tích tụ q/uỷ khí, thăng cấp thành 'q/uỷ trên q/uỷ'!"
Tôi ch*t lặng ——
Ch*t rồi mà vẫn xuyên không vào thế giới trò chơi kinh dị, hơn nữa làm m/a còn phải đi làm!
Hàng người di chuyển rất nhanh, thoắt cái đã đến lượt tôi.
Phía sau quầy là một bộ xươ/ng mặc vest, nó chẳng buồn ngẩng đầu lên mà hỏi:
"Họ tên? Nguyên nhân t/ử vo/ng? Kỹ năng đặc biệt?"
"Lê Hiểu, đột tử, kỹ năng..." Tôi vắt óc suy nghĩ, "Kiếp trước tôi là dân văn phòng khổ sở..."
Bộ xươ/ng đột ngột ngẩng phắt lên, trong hốc mắt trống rỗng bùng ch/áy ngọn lửa xanh lạnh:
"Có biết dọa người không?"
"Hả?"
"Tôi hỏi ngươi có biết dọa người hay không!"
Bộ xươ/ng bực bội dùng cái đầu trọc lốc của nó gõ cộc cộc xuống mặt bàn.
"Nơi này là thế giới trò chơi kinh dị, dù kiếp trâu ngựa có được cộng điểm. Nhưng thứ chúng tôi cần là nhân viên biết tạo ra hiệu ứng kinh hãi!"
Tôi cuống lên, bắt đầu vắt óc tự tiến cử:
"Kinh nghiệm làm 'q/uỷ' của tôi rất dày dạn! Kiếp trước là q/uỷ nghèo, q/uỷ tham ăn, q/uỷ nhát gan, giờ thành q/uỷ ch*t, tôi làm việc ngài cứ yên tâm!"
Bộ xươ/ng liếc tôi vài cái, cười khẩy:
"Trông ngơ ngác thật, nhưng cũng tạm đạt chuẩn thẩm mỹ của người chơi. Đến phó bản 'Căn hộ Hạnh Phúc' làm bà lão mặt mèo đi."
"Bà lão mặt mèo?"
Tôi chỉ vào chính mình, không dám tin nhìn vị giám khảo bộ xươ/ng.
"Sao? Không hài lòng à?" Bộ xươ/ng gõ gõ xuống bàn.
"Chẳng qua là bà lão mặt mèo trước bị người chơi phang một gậy ch*t toi. Ngươi nhìn cũng ra dáng người, tưởng việc ngon ăn này dễ gì đến lượt ngươi?"
"Hợp đồng một trăm năm, làm việc theo khung giờ người chơi đăng nhập. Lương cơ bản thấp, thu nhập chính dựa vào hoa hồng từ hiệu ứng kinh hãi. Loài người vi phạm quy tắc sẽ được thanh toán đồng loạt sau đó để... 'thưởng thức'."
Bộ xươ/ng đẩy về phía tôi một bản khế ước lấp lánh ánh đỏ như m/áu.
"Ký hay không?"
Tôi đang chần chừ, bỗng nhiên nghe thấy từ phía xa vọng lại tiếng thét thảm thiết.
Quay đầu nhìn lại, mấy linh h/ồn lang thang chưa ký hợp đồng đang bị những con á/c q/uỷ mặt mũi dữ tợn lôi đi.
Ch*t thật, gặp phải kiểu ép m/ua ép b/án rồi.
"Tôi... tôi ký!"
Bộ xươ/ng hài lòng gật đầu, rút từ trong ngăn kéo ra một tấm thẻ đã ngả màu ố vàng.
Rồi không biết nó moi ở đâu ra một chú mèo đen g/ầy gò, nhét thẳng vào lòng tôi.
"Lựa chọn sáng suốt. Đây là thẻ nhân viên và đạo cụ đi kèm của ngươi."
"Đạo cụ?"
Tôi cuống cuồ/ng đỡ lấy tiểu gia hỏa này.
Nó nhẹ bẫng như không, đôi mắt màu hổ phách lấp lánh trong ánh sáng mờ ảo.
"Bà lão mặt mèo mà không có mèo, sao gọi là đúng chuẩn?"
"Nhưng tôi cũng đâu phải bà lão!"
Bộ xươ/ng lại liếc tôi một cái rõ to.
"Muốn thì nhận, không thì thôi. Hư hỏng phải đền bù nguyên giá. Nhìn cái bộ dạng xơ x/ác của ngươi, mà làm hỏng thì liệu h/ồn mà xuống 'Nhà ăn Đêm' làm nguyên liệu nhé."
Dù rất muốn càm ràm, nhưng tôi vẫn thức thời gật đầu lia lịa.
"Từ nay về sau, ngươi chính là 'hoàng thượng' mèo của ta! Ngươi ăn th!t ta húp canh! Ngươi ngủ ta canh gác! Ngươi đi vệ sinh ta dọn cát!"
Chú mèo đen trong lòng tôi khẽ kêu "meo", dùng đuôi gạt phắt bàn tay tôi định vuốt ve.
"Ui chà, ngài xem này. Cái đuôi của 'mèo đại nhân' quả là lực đạo mười phân vẹn mười!!"
"Tiện thể, 'mèo đại nhân' đã có tên chưa?"
Tôi khom người, xoa tay cười nịnh nhìn chú mèo đen hỏi.
Bộ xươ/ng không thèm nhìn cái bộ dạng nịnh nọt của tôi, đã quay sang linh h/ồn mới tiếp theo:
"Tự đặt đi. Người tiếp theo!"
Thế là tôi, Lê Hiểu, kiếp trước là một "trâu ngựa" công sở trẻ trung xinh đẹp, nay ch*t đi lại thành NPC trong trò chơi kinh dị —— bà lão mặt mèo.
Phó bản "Căn hộ Hạnh Phúc" vốn được mệnh danh là 'làng tân thủ' của giới game kinh dị, nổi tiếng là khá 'hiền lành' ——
Dĩ nhiên, sự 'hiền lành' này chỉ mang tính tương đối so với những phó bản khác hễ động là x/é x/ác người chơi.
Nhiệm vụ của tôi là phối hợp theo tiến trình phó bản, thu thập âm tiền dựa trên chỉ số kinh hãi hàng ngày của người chơi —— loại tiền tệ lưu hành phổ biến ở thế giới này.
"Âm tiền có thể đổi lấy thực phẩm âm khí để duy trì sự ổn định cho linh h/ồn, còn có thể m/ua thức ăn cho mèo."
Người nhân viên cũ dẫn đường tôi tiếp tục giải thích.
"Nhớ kỹ, hiệu ứng kinh hãi càng cao, hoa hồng càng lớn."
Tôi thầm bĩu môi trong bụng:
Kiếp trước tôi đã ch*t vì tăng ca và cạnh tranh khốc liệt. Giờ làm m/a rồi, chắc chắn tôi phải chây lười, nằm thẳng và ăn lương cơ bản chứ!
Mấy lời hứa sáo rỗng này, thích vẽ cho ai thì vẽ, tôi không quan tâm!