"Tôi hiểu rồi..."
Tôi lẩm bẩm tự nói, sắc mặt trở nên cực kỳ khó coi: "Hệ thống... cái hệ thống chó ch*t đấy!"
"Đại ca, anh hiểu được gì rồi ạ?"
Lý Bất Lễ rụt cổ lại.
"Tôi hiểu tại sao đêm qua lại reset."
Tôi hít sâu một hơi, ngữ khí lạnh lẽo: "Bởi vì con Boss đó, là tôi gi*t."
"Hả? Anh gi*t thì không được ạ?"
"Đúng, có lẽ là không được."
Tôi cười lạnh thành tiếng. Logic của cái hệ thống này đúng là ép người ta vào đường cùng.
"Cậu là con cưng của định mệnh được hệ thống chọn, cậu là hạt nhân. Tức là, trong 'trò chơi' này, chỉ có chính tay cậu hạ gục con Boss cuối cùng thì mới tính là thông quan.
Tôi, kẻ ngoài cuộc, lại một giây hạ gục Boss, trong mắt hệ thống thì tương đương với 'mục tiêu thông quan bị thất lạc' hoặc 'nhiệm vụ thất bại', thế là nó gọn ghẽ kéo cầu d/ao reset luôn."
Lý Bất Lễ nghe xong, cả người ngẩn tò te.
Nó trợn to miệng, chỉ vào bản thân, lại chỉ ra ngoài cửa sổ.
"Đại ca, ý anh là... con quái vật cao mấy chục tầng lầu, một cái vỗ có thể đ/ập nát quảng trường đó, phải do tôi... tự tay gi*t ạ?!"
"Sửa lại một chút, không cao mấy chục tầng đâu, cũng chỉ cao gấp đôi người thường thôi." Tôi sửa lại phần miêu tả phóng đại của nó, rồi lạnh lùng gật đầu không chút do dự.
Nói tóm lại, tôi cũng chỉ là kẻ đi nhờ vòng lặp, nhân vật chính thực sự vẫn là Lý Bất Lễ.
"Xong rồi, xong hết rồi."
Lý Bất Lễ rớt phịch xuống giường, ánh mắt tuyệt vọng: "Vậy tôi vẫn cứ đi ch*t tiếp vậy, cái này khó cho tôi quá."
"Bớt nhảm nhí, đứng dậy!"
Tôi quát lạnh một tiếng, dọa cho nó nhảy dựng lên.
Tôi nhìn nó, trong ánh mắt không còn là sự bất lực nữa, mà mang theo một tia sắc lạnh thực sự.
"Đã cao thủ gánh team không thể giúp cậu đẩy thẳng căn cứ, thì ông đây đổi cách chơi."
Tôi từng bước đi đến trước mặt nó, áp lực nặng nề.
"Từ hôm nay, kế hoạch thay đổi. Tôi không làm bảo mẫu toàn thời gian nữa, tôi sẽ làm 'hộ pháp nhân' cho cậu."
"Hộ... hộ pháp nhân?"
"Đúng."
Tôi trừng mắt nhìn nó, từng chữ từng chữ một tuyên bố quy tắc huấn luyện địa ngục sắp tới: "Từ giờ trở đi, tất cả quái vật xuất hiện trong bảy ngày này, toàn bộ do cậu tự tay xử lý."
Sắc mặt Lý Bất Lễ lập tức trắng bệch, vừa định mở miệng c/ầu x/in tha.
Tôi trực tiếp c/ắt ngang: "Đừng trông chờ tôi giúp cậu bồi đ/ao, càng đừng trông chờ tôi sẽ đá/nh g/ãy quái trước! Tôi sẽ không cung cấp cho cậu bất kỳ hình thức hỗ trợ hỏa lực nào."
"Đại ca, vậy tôi sẽ bị ăn thịn mất..."
"Cậu yên tâm."
Tôi mỉm cười, chỉ là nụ cười đó nhìn thế nào cũng khiến người ta rợn cả tóc gáy.
"Chỉ cần cậu chưa hết hơi thở, chỉ cần răng nanh của quái vật chưa cắn đ/ứt động mạch cổ của cậu, tôi tuyệt đối không ra tay. Nhưng tôi đảm bảo, chỉ cần cậu còn thở được hơi cuối cùng, tôi đều có thể kéo cậu từ tay Diêm Vương về, để cậu đứng dậy tiếp tục đá/nh."
Tôi liếc nhìn đồng hồ trên tường.
"Bây giờ, mặc giáp vào, cầm thanh sắt rỉ của cậu đi. Chúng ta đi gặp viên đ/á kê chân đầu tiên của cậu hôm nay."
Tôi vốn đã giơ tay lên, chuẩn bị giống như vòng lặp trước, túm cổ áo sau của nó, trực tiếp dùng "Dịch chuyển không gian" mang nó bay đến tòa nhà bỏ hoang ở ngoại ô, rồi dí con nhện biến dị vào mặt nó.
Nhưng tay giơ đến một nửa thì tôi dừng lại.
Không được.
Nếu cả việc tìm quái, dẫn quái cũng do tôi đảm nhiệm, thì nó sẽ vĩnh viễn chỉ là con rối bị tôi gi/ật dây.
Trong nhà kính không thể nuôi nổi một vị c/ứu thế có thể đá/nh thông quan.
Muốn cho thằng nhóc này thực sự có trực giác và bản năng chiến đấu đối phó với quái vật, thì phải để nó tự mình mò mẫm, tự mình đi đến bế tắc, tự mình trải qua cảm giác k/inh h/oàng khi bất ngờ đụng độ quái vật ở góc đường.
Tôi hít sâu một hơi, đút tay trở lại túi quần.
"Kế hoạch điều chỉnh thêm một chút."
Tôi nhìn nó, hất cằm lên: "Tôi không mang cậu bay nữa. Cậu tự ra ngoài, tự đi tìm quái."
"Hả?" Lý Bất Lễ ngẩn người: "Đại ca, thành phố lớn thế này, tôi đi đâu tìm chứ?"
"Dùng cái gọi là trực giác của cậu đi! Cậu là con cưng của định mệnh, là vật chủ mà cái hệ thống rá/ch nát này chọn. Dù cậu không có ký ức, thì cơ thể cậu qua mấy vạn vòng lặp này cũng sớm phải có một loại bản năng cảm ứng nào đó đối với lũ quái vật kia rồi."
"Hơn nữa, chẳng phải tôi không ra tay thôi sao, cậu không biết xem bản báo cáo chiến sự hệ thống đưa cho à?"
Tôi lùi về phía sau một bước, hoàn toàn thu liễm khí chất trên người, biến thành một người qua đường bình thường không có chút tồn tại cảm nào.
"À đúng ha."
Lý Bất Lễ gãi đầu.
"Từ giờ trở đi, tôi không còn là bảo mẫu của cậu nữa, cũng không phải cái gì hướng dẫn chiến thuật bằng giọng nói gì cả. Tôi chỉ là một kẻ quan sát trên danh nghĩa mà thực chất ở trong bóng tối. Cậu đi đâu, tôi đi đó. Chỉ cần cậu chưa hết hơi thở, tôi tuyệt đối không nhúng tay."
Nghe tôi nói vậy, sắc mặt Lý Bất Lễ lúc xanh lúc trắng.
Nó cúi đầu nhìn bản thân, ánh mắt giãy giụa thật lâu.
"Phù—"
Nó thở ra một hơi dài, đôi chân vốn r/un r/ẩy lại kỳ diệu ngừng run.
Nó nghiến răng, trong ánh mắt dần dần dâng lên một sự bướng bỉnh trong veo, thuộc về thiếu niên trung nhị nhiệt huyết.
"Đại ca, anh nói đúng."