“Thế tử huynh trưởng.” Thiếp ngắt lời huynh, giọng cao hơn đôi chút, “Huynh cho rằng b/án nghề thủ công là chịu khổ, nhưng thiếp lại không nghĩ vậy. Khi còn ở Thái Thương, thiếp thêu một chiếc khăn tay có thể đổi lấy gạo ăn ba ngày, đan một chiếc quạt trúc có thể đổi lấy tiền m/ua th/uốc cho sư phụ. Thiếp cảm thấy bản thân hữu dụng, cảm thấy mình sống trên đời không phải là gánh nặng của ai cả.
Thiếp rũ mắt, giọng lại trầm xuống.
“Nhưng ở nơi này, thiếp chẳng là gì cả.”
Bùi Nghiễn Chiêu im lặng rất lâu.
Lâu đến mức thiếp ngỡ huynh sẽ phất tay áo bỏ đi như mọi khi, nhưng huynh bỗng rút từ trong tay áo ra một chiếc túi thơm, đặt lên bàn,
đẩy nhẹ về phía thiếp.
“Đây là hai mươi lạng bạc.” Giọng huynh trầm đục, “Nàng muốn m/ua vàng mã dâng sư phụ, hay muốn m/ua vật gì, cứ việc đi m/ua. Thiếu thì lại nói với ta.”
Thiếp nhìn chiếc túi thơm.
Mặt lụa màu chàm, phía dưới thêu một đóa hoa mai. Không phải đồ mới thêu, góc cạnh đã hơi sờn, hẳn là nha hoàn nào đó trong phủ chuẩn bị cho huynh.
Thiếp không đưa tay nhận.
“Thế tử huynh trưởng, thiếp không đến đây để xin tiền huynh.”
“Vậy rốt cuộc nàng muốn gì!” Huynh vỗ mạnh một chưởng xuống bàn, mực trong nghiên b/ắn tung tóe. Huynh chống tay đứng dậy, lồng ng/ực phập phồng, đáy mắt hằn đầy tia m/áu, “Ta nói sẽ cưới nàng, nàng bảo không cần. Ta đưa bạc cho nàng, nàng cũng bảo không cần. Nàng một mực muốn ra ngoài phô trương mặt mũi, cuối cùng làm hỏng thanh danh, nàng tưởng ta không muốn bảo vệ nàng sao? Nhưng nàng ít nhất cũng phải cho ta một lý do để ta có thể bảo vệ nàng chứ!”
Thiếp bỗng cảm thấy thứ gì đó trong lòng ng/ực vừa đ/ứt g/ãy.
Không phải đ/au, mà là trống rỗng.
Hóa ra mọi giằng x/é của thiếp, trong mắt huynh chỉ là một phiền toái - một phiền toái mà huynh xử lý thế nào cũng chẳng xong.
Thiếp bước tới, nhấc chiếc túi thơm lên, nhẹ nhàng đặt lại bên cạnh tay huynh.
“Thế tử huynh trưởng,
huynh có cưới thiếp hay không, thiếp không cần nữa. Huynh có cho thiếp bạc hay không, thiếp cũng không cần nữa. Lời sư phụ dặn huynh trước khi lâm chung, huynh có thể không cần ghi nhớ.”
Nói xong, thiếp quay người bước ra ngoài, đến ngưỡng cửa thì khựng lại một bước.
“Còn nữa, tên sư phụ đặt cho thiếp là Xuân Tỉnh, chính huynh nói rằng trong phủ Vệ Quốc Công không ai gọi Xuân Tỉnh. Nhưng huynh có nhớ không, khi còn ở Thái Thương, huynh cũng từng có một cái tên, gọi là Hàm Thanh.”
Phía sau là sự im lặng kéo dài.
Thiếp đẩy cửa thư phòng, ánh nắng chiều thu hắt vào đầy mặt.
Giọng Bùi Nghiễn Chiêu đuổi theo từ phía sau, tựa như vọng lại từ nơi rất xa: “Xuân Tỉnh, nàng thay đổi rồi.”
Thiếp không ngoảnh lại.
Không phải thiếp thay đổi.
Mà là thiếp rốt cuộc không muốn nhẫn nhịn thêm nữa.
Trở về từ thư phòng, thiếp bày từng món đồ m/ua hôm nay lên bàn.
Giấy vàng mã bị đ/è hơi nhăn, thiếp lấy lòng bàn tay vuốt phẳng, xếp thành một xấp vuông vức. Gà nướng gói trong giấy dầu, mở ra mùi thơm xông thẳng vào mũi, thiếp gói lại cẩn thận, dùng dây gai buộc ch/ặt, phòng bị mèo hoang trong viện tha mất.
Cuối cùng là chiếc nghiên đ/á xanh.
Tháo tấm vải xanh ra, chiếc nghiên nằm yên lặng trong lòng bàn tay thiếp.
Lúc Ngân Hạnh gi/ật lấy vừa rồi va phải, góc cạnh bong một mảng sơn nhỏ bằng hạt gạo, để lộ lớp đ/á xám trắng bên dưới. Thiếp lấy đầu ngón tay vuốt nhẹ chỗ sứt mẻ, thô ráp.
Đáng tiếc.
Chiếc nghiên này thiếp đã chọn mất nửa canh giờ, vân đ/á đẹp, giá tiền cũng vừa vặn bằng hết số đồng trong túi vải. Nhưng giờ đã sứt mẻ, không thể đem tặng được nữa.
Thiếp lật qua lật lại chiếc nghiên ngắm nghía hồi lâu, bỗng nhớ tới chiếc nghiên vỡ sư phụ thường dùng lúc sinh thời. Sứt góc, nứt vết, mài mực ra còn lẫn sạn, nhưng sư phụ nhất quyết không chịu đổi. Người bảo đồ vật dùng lâu ngày sẽ sinh ra linh tính, đổi cái mới ngược lại không thuận tay.
Thiếp không nỡ vứt, bèn cất chiếc nghiên đ/á xanh vào hộp gỗ nhỏ đầu giường, đóng nắp lại, vỗ nhẹ.
Cứ giữ lại vậy, biết đâu ngày nào đó lại dùng đến.
Ngày giỗ sư phụ là mùng ba tháng chín, còn ba ngày nữa.
Thiếp tính nhẩm, số đồng trong túi vải trừ đi tiền m/ua gà nướng và giấy vàng mã, còn dư lại chưa đến nửa quan. Định ra đầu phố m/ua thêm một bầu rư/ợu vàng, sư phụ rất thích uống, đặc biệt thích uống kèm với gà nướng. Mỗi lần người chỉ uống một chén nhỏ rồi nhất quyết không rót thêm, bảo là phải tiết kiệm, để lần sau sư huynh thi đỗ trở về còn có mà uống.
Nhưng người rốt cuộc cũng không đợi được ngày sư huynh đi thi.
Thiếp đếm từng đồng một, gói lại bằng chiếc khăn cũ, nhét xuống dưới gối.
Cửa viện bỗng có người gõ, gõ rất khẽ, như sợ làm kinh động ai.
Thiếp đứng dậy ra mở cửa, bên ngoài đứng Phục Linh - nha hoàn của Tứ tiểu thư. Nàng nhìn trái nhìn phải, nhanh chóng nhét một gói giấy vào tay thiếp, thấp giọng nói: “Chuyện cô nương ra ngoài hôm qua, là do Ngân Hạnh tiết lộ. Nàng ta vốn được Nhị tiểu thư tin dùng, hôm đó cô nương nhờ nàng m/ua Ngọc Ngưng Chi, đưa tiền không đủ, nàng ta lén chế giễu cô nương nghèo kiết, bảo cô sĩ diện giả làm tiểu thư. Cô nương sau này hãy đề phòng nàng ta.”
Nói xong liền quay người bước đi, tà váy thoáng một cái đã rẽ khỏi lối đi.
Thiếp đóng cửa, mở gói giấy ra, bên trong là một hộp nhỏ Thanh Phân Hương, dưới đáy hộp đ/è một tờ giấy, trên đó viết nguệch ngoạc: “Lần trước trước mặt Tứ tiểu thư nói cô nương có mùi tanh, là lỗi của ta, hộp hương này là ta tự m/ua, không lấy tiền của cô nương.”
Thiếp ngắm hồi lâu, gấp tờ giấy lại bỏ vào gói, đặt cùng hộp hương lên kệ.
Hóa ra trong phủ này, cũng có người không hoàn toàn mang á/c ý.