Bạch nguyệt quang của Từ Diễm lần thứ chín gửi cho tôi xem ảnh thân mật của hai người bọn họ trong hồ tắm suối nước nóng. Cuối cùng, tôi không nhịn được mà lớn tiếng cãi vã với Từ Diễm ngay tại nhà hàng.
Khi tôi cầm lấy chai rư/ợu vang đắt tiền vốn được chuẩn bị để kỷ niệm ba năm yêu nhau, định bụng sẽ đổ ụp lên đầu Từ Diễm, thì bỗng nhiên khựng lại.
Cách đó không xa, vị hôn phu cũ của tôi, Thẩm Tu Dư, đang bình tĩnh nhìn chằm chằm vào tôi.
Từ Diễm cũng nhìn theo ánh mắt của tôi, bất chợt cười khẩy:
“Có tiền thì đã sao, chẳng phải cũng là một kẻ tàn phế hay sao? Trần Kiều, chẳng phải lúc trước vì chê bai hắn nên cô mới quay lại tìm tôi sao?”
“Chát!”
Tôi đột ngột đ/ập mạnh ly rư/ợu vang lên đầu Từ Diễm, m/áu tươi lập tức chảy ròng ròng.
“Mẹ kiếp nhà anh, Từ Diễm! Anh mới là kẻ tàn phế! Cả nhà anh đều là đồ tàn phế!”
Anh ta có tư cách gì mà nói Thẩm Tu Dư như vậy? Thẩm Tu Dư là một người tốt, là người tốt nhất trên thế gian này.
Còn tôi, cái kẻ được đồn đại là “con hoang” này, lại vừa vặn xứng đôi với loại người thay lòng đổi dạ như Từ Diễm.
Sáu năm trước.
Cha ruột của tôi cuối cùng cũng nhớ ra mình còn một đứa con gái. Ông ta đặc biệt lái xe sang, phô trương thanh thế tìm đến nhà bà ngoại ở trấn Tây Môn để đón tôi.
“Em gái con, Bùi Chỉ, có một hôn ước, nhưng vị hôn phu của nó là Thẩm Tu Dư gặp t/ai n/ạn xe hơi ở nước ngoài, đôi chân đã phế rồi, nó không chịu gả đi.”
“Nhà họ Thẩm và nhà họ Bùi có mối qu/an h/ệ làm ăn sâu sắc, không thể vì chuyện này mà làm mất lòng nhau. Con hãy thay Bùi Chỉ gả đi.”
Tôi cười lạnh, chống nạnh định ch/ửi bới thì Bùi Khải Nhân bình thản đưa cho tôi một cuốn b/ệnh án.
“Bà ngoại con mắc b/ệnh, u/ng t/hư, bà ấy giấu con không chữa trị. Nếu con đồng ý, ta sẽ chữa b/ệnh cho bà ấy.”
Tôi gi/ật lấy cuốn b/ệnh án, lật qua lật lại xem mấy lần, lòng chùng xuống từng chút một.
Bùi Khải Nhân đã ra tay thì chắc chắn đã chuẩn bị chu đáo nhất, cũng giống như hai mươi năm trước, vì muốn theo đuổi tiểu thư nhà giàu mà ông ta nhẫn tâm vứt bỏ người yêu đầu đang mang th/ai, cuối cùng thành công leo lên cành cao, trở thành “phượng hoàng nam” đầu tiên của trấn Tây Môn.
Tôi chỉ mất mười phút để chấp nhận hiện thực này.
“Cho con hai triệu, m/ua cho con một căn hộ ở Giang Thành, rồi đến trước m/ộ mẹ con ở sau núi dập đầu ba cái.”
Tôi nắm ch/ặt cuốn b/ệnh án, nheo mắt đưa ra ba yêu cầu.
Bùi Khải Nhân sa sầm mặt mày hồi lâu rồi cũng miễn cưỡng đồng ý. Xem ra lần này, vị phu nhân giàu có trong nhà đã gây cho ông ta không ít áp lực.
Khi từ sau núi xuống, ông ta lạnh lùng cảnh cáo tôi:
“Từ hôm nay, con tên là Bùi Kiều. Đến Giang Thành rồi nếu con dám gây ra chuyện gì, thì hãy coi chừng b/ệnh tình của bà ngoại con, và cả chính con nữa!”
Tôi nhìn những con số trong thẻ ngân hàng, cười một cách đầy chân thành:
“Con biết rồi, thưa cha.”
Bùi Khải Nhân thoáng sững sờ vì tiếng “cha” này, nhưng ngay sau đó lại nghĩ đến việc đây là thứ đá/nh đổi bằng ba yêu cầu kia, nên ông ta lập tức sa sầm mặt mày bỏ đi.
Ngày tôi dỗ dành bà ngoại rời khỏi trấn Tây Môn, Từ Diễm đuổi theo tìm tôi.
Đôi mắt anh ta đỏ ngầu, nghiến răng nghiến lợi: “Trần Kiều, không phải đã hứa là khi nhận được giấy báo nhập học chúng ta sẽ ở bên nhau sao?”
“Tại sao lại nuốt lời?”
Tôi bình tĩnh nhìn về phía tòa nhà nhỏ trên phố:
“Bởi vì anh lúc nào cũng thích lén nhìn chị gái xinh đẹp từ thành phố tới đó.”
……
Đến Giang Thành, cuối cùng tôi cũng nhìn thấy vị phu nhân giàu có của Bùi Khải Nhân.
Bà ta sống trong nhung lụa, từng cử chỉ đều ra dáng phu nhân nhà tài phiệt trong phim truyền hình, chỉ là ánh mắt nhìn tôi thực sự quá mức gh/ét bỏ.
“Dáng vẻ thế này mà định đưa đến nhà họ Thẩm sao? Đi, tìm vài người dạy dỗ cho tử tế.”
Thế là sau một tháng học nhồi nhét về lễ nghi, cách ứng xử, nhận biết các loại hàng xa xỉ, túi xách hàng hiệu…
Tôi được nhà họ Bùi đóng gói thành đứa con gái lớn vốn được gửi nuôi ở nhà bà ngoại từ nhỏ, rồi như một món đồ được chuyển đến nhà họ Thẩm.
Bởi vì vị “vị hôn phu” này của tôi, sau khi gặp t/ai n/ạn xe hơi đã xuất hiện vấn đề tâm lý nghiêm trọng.
Nhà họ Thẩm hy vọng vị hôn thê của anh có thể cùng anh bước qua giai đoạn u tối này.
Sau khi rời khỏi nhà hàng, tôi và Từ Diễm chính thức đường ai nấy đi. Anh ta tự mình đến b/ệnh viện băng bó, còn tôi chuẩn bị về nhà.
Đáng lẽ là ngày kỷ niệm ba năm hạnh phúc, Từ Diễm vừa ký được một hợp đồng lớn nên vui vẻ đưa tôi đến nhà hàng cao cấp trải nghiệm. Kết quả lại thành ra thế này.
Đi được nửa đường, tôi chợt thấy hơi hối h/ận.
Khi còn nhỏ, mỗi đêm nhớ mẹ quá mà không ngủ được, tôi ngồi dậy khóc nức nở, bà ngoại lại ôm lấy tôi, lặp đi lặp lại: “Tiểu Kiều, nhẫn nhịn một chút, nhẫn nhịn rồi sẽ lớn thôi…”
Thời niên thiếu, bị người trong lớp m/ắng là con của loại đàn bà lăng loàn, tôi lao vào đ/ập vỡ đầu kẻ đó, bố hắn hùng hổ đến tận nhà bắt tôi phải xin lỗi. Bà ngoại vẫn ôm lấy tôi và nói: “Tiểu Kiều, nhẫn nhịn một chút, nhẫn nhịn là xong thôi…”
Sau này, chịu bao tủi nh/ục ở nhà họ Bùi và nhà họ Thẩm, tôi cũng tự nhủ với bản thân như vậy: Trần Kiều, nhẫn nhịn một chút, nhẫn nhịn rồi bà ngoại sẽ khỏe lại thôi…
Năm đầu tiên ở bên Từ Diễm, tôi phát hiện anh ta cất giữ cẩn thận sợi dây chuyền của chị gái xinh đẹp kia.
Anh ta nói: “Chỉ là kỷ niệm thôi mà, Trần Kiều, cũng giống như em và Thẩm Tu Dư vậy, đều là chuyện quá khứ rồi.”
Tôi nhẫn nhịn.
Sau đó nữa, tôi phát hiện anh ta lấy danh nghĩa đi công tác để gặp gỡ chị gái xinh đẹp kia.
Anh ta nói: “Trần Kiều, chỉ là ôn chuyện cũ thôi, nếu anh và cô ấy thực sự có gì, thì còn đến lượt em sao?”