"Công ty sẽ không gửi thư luật sư cho chúng ta đâu." Sầm Hòa hạ giọng nói, "Phòng pháp vụ chỉ quan tâm đến nghệ sĩ hạng A thôi."
Tôi đảo mắt: "Vậy thì tự tìm mẫu. Đến mẫu thư luật sư mà cũng không biết tìm, các cô flop một cách toàn diện thật đấy."
Bối Xán lập tức giơ tay: "Điện thoại."
Tôi ấn điện thoại vào trong túi: "Tổng kết chưa xong, ai cũng đừng hòng đụng vào."
Cô nàng tức đến dậm chân: "Rốt cuộc cô có để người ta làm việc không hả?"
Tôi hài lòng.
Gi/ận là đúng rồi.
Mười một giờ đêm, buổi tổng kết kết thúc.
Năm người mệt đến mức xiêu vẹo.
Tôi trả điện thoại cho họ, lạnh lùng tuyên bố: "Sáu giờ sáng mai, tập hợp ở dưới lầu, đến muộn một phút, livestream tổng kết cộng thêm nửa tiếng."
Bối Xán gào thét: "Cô có phải là người không hả?"
Tôi xách túi lên, cười đầy á/c ý.
"Tôi là hòn đ/á cản đường trên con đường hủy hợp đồng của các cô."
Trước khi cửa đóng lại, tôi nghe thấy bên trong im lặng hai giây.
Sau đó Bối Xán hạ giọng ch/ửi: "Hôm nay bà ta đi/ên mà có trình tự gh/ê."
Đường Lệ lạnh lùng tiếp lời: "Có trình tự hơn cả công ty."
Sầm Hòa nói khẽ: "Ngày mai đừng đến muộn."
Bước chân tôi khựng lại.
Hệ thống cũng im lặng một giây.
Khoảnh khắc tiếp theo, trong phòng tập vang lên giọng của Diêu Thanh Dữu.
"Đoạn điệp khúc thứ ba vừa nãy, tôi muốn nghe lại lần nữa."
Sáu giờ kém mười phút ngày hôm sau, tôi xách theo sữa đậu nành và một xấp bảng biểu đã in sẵn đứng dưới ký túc xá, chuẩn bị thưởng thức màn kịch năm cô nàng flop đến muộn, sụp đổ, ch/ửi bới người quản lý, thức đêm viết đơn hủy hợp đồng đầy mỹ mãn.
Kết quả sáu giờ kém hai phút, Sầm Hòa là người đầu tiên lao xuống.
Cô ấy buộc tóc rất ch/ặt, khóa áo khoác kéo được một nửa, trong tay còn nắm ch/ặt một cuốn sổ nhỏ, thấy tôi liền phanh gấp lại.
"Chị Tân, chào buổi sáng."
Tôi suýt chút nữa bóp nát túi sữa đậu nành.
Đúng sáu giờ, Chúc Đường vừa ngáp vừa xuất hiện, mặt không trang điểm, dưới mắt hơi thâm, trong tay không còn đôi tai thỏ, đổi thành một chiếc mũ lưỡi trai màu đen.
Bối Xán là người đến áp chót, vừa chạy vừa ch/ửi: "Quản lý nhà ai mà sáu giờ sáng đã dắt nhóm nhạc nữ đi dạo thế, chó còn chưa tỉnh ngủ nữa là!"
Diêu Thanh Dữu chạy theo sau cô ấy, tai nghe treo trên cổ, không hề đeo vào.
Đường Lệ là người ra cuối cùng.
Cô ấy mặc quần thể thao rộng thùng thình, trên đầu gối dán một miếng cao dán nhăn nhúm.
Tôi nhìn thấy miếng cao dán đó, khóe miệng gi/ật gi/ật: "Cô chỉ dùng cái này thôi à?"
Đường Lệ rủ mắt: "M/ua ở hiệu th/uốc, mười chín nghìn chín trăm đồng."
"Mười chín nghìn chín chữa được cái gì? Chữa cái sự cứng đầu của cô à?"
Sắc mặt cô ấy lạnh xuống.
Tôi ném bảng biểu trên tay cho Sầm Hòa.
"Hôm nay không chạy bộ, kiểm tra thể lực trước."
Năm người đồng loạt thở phào nhẹ nhõm.
Tôi bồi thêm một câu: "Kiểm tra xong rồi chạy tiếp."
Bối Xán quay người tại chỗ: "Chị em, giải tán đi, tiền này ai thích ki/ếm thì ki/ếm."
Tôi giơ tay: "Phí hủy hợp đồng mỗi người hai triệu."
Cô nàng lại quay người trở lại, cười đầy đ/au khổ: "Chạy bộ làm tôi hạnh phúc."
Hệ thống vỗ tay trong đầu tôi: "Ký chủ, họ đã bắt đầu đ/au khổ rồi!"
Tâm trạng tôi khá tốt.
Phòng tập nằm ở tầng hầm thứ hai của công ty, bên cạnh là một phòng thể lực bỏ hoang, thiết bị bám bụi, hai máy chạy bộ đã hỏng, gương nứt một góc, không khí nồng nặc mùi mồ hôi cũ.
Tôi mở cửa sổ, cầm điện thoại bắt đầu tính giờ.
"Plank, squat, nhảy jumping jack, cơ lõi, độ dẻo. Từng người một lên."
Bối Xán giơ tay: "Tôi xin phép đột tử."
"Được duyệt." Tôi gật đầu, "Trước khi đột tử nhớ bồi thường phí vi phạm hợp đồng."
Chúc Đường bật cười khì, rồi vội vàng mím ch/ặt môi.
Khi Đường Lệ đứng lên thảm tập, thần thái rất bình thản.
Loại người như cô ấy phiền nhất.
đ/au cũng không kêu, mệt cũng không nói, như một thanh đ/ao dùng quá lâu mà không chịu tra vào vỏ, lưỡi đ/ao đã mẻ hết rồi mà vẫn cứ khăng khăng mình còn ch/ém được.
Nhóm squat đầu tiên làm đến cái thứ hai mươi bảy, chân trái cô ấy rõ ràng chậm hơn nửa nhịp.
Tôi không lên tiếng.
Đến cái thứ ba mươi chín, khi hạ người xuống, đầu gối cô ấy khép vào trong, cánh tay theo bản năng chống xuống đất để giữ thăng bằng.
Tôi ấn dừng đồng hồ bấm giờ: "Dừng."
Đường Lệ ngẩng đầu: "Tôi vẫn còn làm được."
"Làm được cái gì? Làm được giải nghệ ngay lập tức à?"
Sắc mặt cô ấy thay đổi: "Cô trù ẻo tôi à?"
Tôi bước tới, ngồi xổm xuống nhấn vào mặt ngoài đầu gối cô ấy.
Cô ấy đ/au đến mức hít mạnh một hơi, gân cổ nổi lên cuồn cuộn.
Sầm Hòa lập tức tiến lên: "Đường Lệ, sao cậu lại nghiêm trọng đến mức này rồi?"
Đường Lệ rụt chân lại: "Không sao, chấn thương cũ thôi."
"Chấn thương cũ mà còn nhảy được cái động tác quỳ gối tuần trước của các cô à?" Tôi mở điện thoại, lật video sân khấu ra, "Ai biên đạo?"
Chúc Đường lí nhí: "Giáo viên biên đạo của công ty ạ."
"Ai bắt cô ấy vừa chấn thương vừa nhảy?"
Sầm Hòa mấp máy môi: "Sân khấu hôm đó thay đổi đột xuất, thiếu một bục nâng, Đường Lệ nói cô ấy có thể sửa động tác."
Đường Lệ lạnh lùng nói: "Không sửa thì chỉ có nước bỏ trống tiết mục."
Tôi nhìn chằm chằm vào cô ấy ba giây.
Ánh mắt cô ấy cứng rắn lắm, như thể đã chuẩn bị sẵn tinh thần để bị m/ắng.
Tôi đúng là muốn m/ắng.
M/ắng cô ấy cho đã, m/ắng đến mức cô ấy tức gi/ận đ/ập cửa bỏ đi, về nhà đăng Weibo ẩn ý về người quản lý á/c đ/ộc.
Nhưng cứ nghĩ đến việc cái chân này mà nhảy tiếp, sau này công ty hái quả ngọt thì tôi vẫn phải đền tiền th/uốc men, cái bàn tính trong lòng tôi lại kêu lạch cạch.
Không được.
Chuyện đền tiền không thể làm.
Tôi đứng dậy, gọi điện ngay cho chuyên gia phục hồi thể thao mà công ty hợp tác.
Điện thoại kết nối, giọng đối phương uể oải: "Chị Tân? Nhóm của chị còn ngân sách phục hồi không đấy? Giám đốc nghệ sĩ bên kia nói..."
"Tôi bỏ tiền túi ra." Tôi nghiến răng, "Nhưng hóa đơn ghi tên công ty, lát nữa tôi đi tìm phòng tài chính thanh toán."